Mùa hạ qua đi, nắng rót từng giọt vàng hanh xuống bỏng rát con đường. Đám lá xanh oằn mình chuyển sang vàng. Tàng phượng đỏ rực râm ran tiếng ve. Dòng sông chầm chậm chuyển sang đục ngầu, sóng xô bờ cát. Nghe không gian gợi niềm chia ly tuổi học trò. Ngày ấy tôi quen em.
Sớm ấy nghe ngày như hân hoan nói cười. Em người xuân xanh ngời tuổi đôi mươi, vừa bước vào đời làm cho bao người xao xuyến. Từ em, mùa rộn ràng thêm trong tôi. Phải chăng từ lúc đó, thời gian đã trở nên ý nghĩa hơn? Dù hoang tàn và lấm chút phong trần, bụi thời gian sẽ không bao giờ có thể làm phai mờ tuổi trẻ. Tôi đã thấy cuộc đời thật ý nghĩa. Hẳn em cũng vậy.
Trong khi tôi đang cô đơn, mải nghĩ về cuộc đời thì mùa thu cũng đã sang. Cuộc sống cuốn trôi bản tính con người như nước lũ. Tôi quên mất rằng mình đang cô đơn. Tôi đã định nói điều gì đó với em nhưng chúng tôi vẫn như bạn bè, vẫn gặp nhau, đi với nhau như vậy. Những điều cất giấu trong lòng, vẫn chưa được cất lên, như bản ballad chân tình dang dở, viết một lời mà chưa thể nghĩ ra thành giai điệu cho du dương. Bạn vẫn cứ là bạn, tình cảm riêng thì vẫn giữ trong lòng. Nhưng liệu lửa chưa đốt lên thì ai có thể vui chơi, có thể xoay tròn quanh nó mà hát hò? Tất nhiên, dù lá có rụng, thu có qua thì dòng nước vẫn cứ êm đềm chảy qua dòng sông như cái sự thể vốn có của nó. Làm thế nào tôi có thể nói ra điều mà mình đang nung nấu?
Rồi một mùa đông lạnh lùng tới. Khi những bàn tay cần lắm một bàn tay, đến cả điệu nhạc cũng phải ngân lên mỗi tối trong quán nhỏ để xua đi lạnh lẽo. Khung cửa sổ trước nhà đã phải đóng chặt để ngăn gió lùa vào trong phòng. Mùa đông ở đây rất lạnh, đến mức không nghĩ đến chuyện ra đường lúc đêm xuống. Nhưng lạnh nhất lúc này với tôi không phải là mùa đông mà là những tâm sự chưa thể giãi bày. Tuyết không rơi bên ngoài. Tuyết đang rơi ở tận trong lòng. Giá băng... Thế cho nên tôi mới nói rằng mình đã cô đơn. Ngay cả khi tôi đi bên cạnh em.
Một năm kể từ cái ngày đầu tiên xao xuyến ấy. Kim đồng hồ không sai không lệch nhưng thời gian như đã ngừng lại quá lâu. Tôi đã chọn sẽ nói với em vào một ngày nào đó với tất cả can đảm của mình. Ngày mưa, giờ đã là tháng ba. Nàng xuân đang thầm thì những câu chuyện cổ tích của mình. Em đến cùng tôi tại một qu... more
Sớm ấy nghe ngày như hân hoan nói cười. Em người xuân xanh ngời tuổi đôi mươi, vừa bước vào đời làm cho bao người xao xuyến. Từ em, mùa rộn ràng thêm trong tôi. Phải chăng từ lúc đó, thời gian đã trở nên ý nghĩa hơn? Dù hoang tàn và lấm chút phong trần, bụi thời gian sẽ không bao giờ có thể làm phai mờ tuổi trẻ. Tôi đã thấy cuộc đời thật ý nghĩa. Hẳn em cũng vậy.
Trong khi tôi đang cô đơn, mải nghĩ về cuộc đời thì mùa thu cũng đã sang. Cuộc sống cuốn trôi bản tính con người như nước lũ. Tôi quên mất rằng mình đang cô đơn. Tôi đã định nói điều gì đó với em nhưng chúng tôi vẫn như bạn bè, vẫn gặp nhau, đi với nhau như vậy. Những điều cất giấu trong lòng, vẫn chưa được cất lên, như bản ballad chân tình dang dở, viết một lời mà chưa thể nghĩ ra thành giai điệu cho du dương. Bạn vẫn cứ là bạn, tình cảm riêng thì vẫn giữ trong lòng. Nhưng liệu lửa chưa đốt lên thì ai có thể vui chơi, có thể xoay tròn quanh nó mà hát hò? Tất nhiên, dù lá có rụng, thu có qua thì dòng nước vẫn cứ êm đềm chảy qua dòng sông như cái sự thể vốn có của nó. Làm thế nào tôi có thể nói ra điều mà mình đang nung nấu?
Rồi một mùa đông lạnh lùng tới. Khi những bàn tay cần lắm một bàn tay, đến cả điệu nhạc cũng phải ngân lên mỗi tối trong quán nhỏ để xua đi lạnh lẽo. Khung cửa sổ trước nhà đã phải đóng chặt để ngăn gió lùa vào trong phòng. Mùa đông ở đây rất lạnh, đến mức không nghĩ đến chuyện ra đường lúc đêm xuống. Nhưng lạnh nhất lúc này với tôi không phải là mùa đông mà là những tâm sự chưa thể giãi bày. Tuyết không rơi bên ngoài. Tuyết đang rơi ở tận trong lòng. Giá băng... Thế cho nên tôi mới nói rằng mình đã cô đơn. Ngay cả khi tôi đi bên cạnh em.
Một năm kể từ cái ngày đầu tiên xao xuyến ấy. Kim đồng hồ không sai không lệch nhưng thời gian như đã ngừng lại quá lâu. Tôi đã chọn sẽ nói với em vào một ngày nào đó với tất cả can đảm của mình. Ngày mưa, giờ đã là tháng ba. Nàng xuân đang thầm thì những câu chuyện cổ tích của mình. Em đến cùng tôi tại một qu... more
