<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0"
  xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/">
<channel>
<title>Blog của Hợp - Yahoo! Blog</title>
<link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY</link>
<description>Mô t%E1</description>
<language>en-us</language>
<lastBuildDate>Mon, 20 May 2013 22:25:00 +0800</lastBuildDate>
<sy:updatePeriod>daily</sy:updatePeriod>
<sy:updateFrequency>3</sy:updateFrequency> <item><category>THƠ TÔI</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[CHỜ EM]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993517</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993517</link>
  <description><![CDATA[<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 Normal 
 0 
 
 
 
 
 false 
 false 
 false 
 
 EN-US 
 X-NONE 
 X-NONE 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
 MicrosoftInternetExplorer4 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
-->&nbsp;

<p class="MsoNormal">Ngồi dưới trần đăng ten dệt bằng cành phượng vĩ</p>

<p class="MsoNormal">Hương hoàng lan trong chiều buông như thơm nồng thơm</p>

<p class="MsoNormal">Trời rất cao mảnh trăng vàng sao long lanh đến thế</p>

<p class="MsoNormal">Gió rất im mùa hoa phượng rơi trên người em </p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Không hiểu sao giữa khu vườn yên tĩnh</p>

<p class="MsoNormal">Mà lòng ta lại hướng tới biển xanh</p>

<p class="MsoNormal">Nơi cát trắng đùa với con sóng màu ngọc bích</p>

<p class="MsoNormal">Gió nâng đàn phi lao ca khúc hát triền miên</p>

<p class="MsoNormal">Có thể lắm trong hình hài yên lặng</p>

<p class="MsoNormal">Là một tâm hồn sôi sục ngày đêm</p>

<p class="MsoNormal">Và tình yêu càng mang nhiều khát vọng</p>

<p class="MsoNormal">Trái tim ta càng không yên </p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Trên cây hoàng lan cao chót vót</p>

<p class="MsoNormal">Mỗi sớm mai có con chim rất lạ lùng</p>

<p class="MsoNormal">Nó mài vào không gian cái giọng kim nhọn sắc</p>

<p class="MsoNormal">Như một chữ ký bằng âm thanh rắc rối vô cùng</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<!--[if gte mso 9]&gt; 


 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
--><!--[if gte mso 10]&gt;
<style>
 
table.MsoNormalTable
	{










font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";







}
</style>
-->]]></description>
  <pubDate>Mon, 20 May 2013 22:25:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>THƠ TÔI</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Trông người…]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993508</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993508</link>
  <description><![CDATA[<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 Normal 
 0 
 
 
 
 
 false 
 false 
 false 
 
 EN-US 
 X-NONE 
 X-NONE 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 MicrosoftInternetExplorer4 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
-->

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Trông người…</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Trông người từ lúc ra đê</p>

<p class="MsoNormal">Đợi người cả buổi ra về hoàng hôn</p>

<p class="MsoNormal">Con đường lại nối tiếp con đường</p>

<p class="MsoNormal">Đông người sao vẫn cô đơn quá chừng</p>

<p class="MsoNormal">Ước gì mỗi một bình minh</p>

<p class="MsoNormal">Mỗi chiều về lại có mình bên ta</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Ai cho tôi biết tiếng ca</p>

<p class="MsoNormal">Để cho ra ngẩn và ngơ suốt ngày</p>

<p class="MsoNormal">Cho tôi đi giữa hoàng hôn</p>

<p class="MsoNormal">Nhớ sao ai lục nột trầm xốn xang</p>

<p class="MsoNormal">Riêng ai thấm thể dịu dàng</p>

<p class="MsoNormal">Để hồng tôi nảy muôn vàn ý thơ</p>

<p class="MsoNormal">Lẽ nào chỉ một đêm mơ</p>

<p class="MsoNormal">Để rồi đây chẳng bao giờ gặp nhau</p>

<p class="MsoNormal">Nếu anh là một con tầu</p>

<p class="MsoNormal">Mong gì người nhổ neo vào bến em</p>

<p class="MsoNormal"><span lang="DE">Bên buồn chán bên
lặng im</span></p>

<p class="MsoNormal"><span lang="DE">Tầu lên khên lại
đi tìm bến xa</span></p>

<p class="MsoNormal"><span lang="DE">Thôi đành vĩnh
biết ngày qua</span></p>

<p class="MsoNormal"><span lang="DE">Từ cô đơn lại trở
về cô đơn</span></p>

<br><div class="img-wrap"><img id="0" title="533670_293798200722811_1250318080_n" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/29/l/OUBaQIeoRr8.8eblO3K1GQ.jpg"></div><br><!--[if gte mso 9]&gt; 


 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
--><!--[if gte mso 10]&gt;
<style>

table.MsoNormalTable
	{










font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";







}
</style>
-->]]></description>
  <pubDate>Mon, 20 May 2013 10:59:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>THƠ TÔI</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Rặng tre Lăng Bác]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993514</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993514</link>
  <description><![CDATA[<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 14.00 
 
 
 
 
--><p class="MsoNormal">Phải chăng cũng một nỗi niềm</p>

<p class="MsoNormal">Vì thương nhớ Bác, ngày đêm bên người?</p>

<p class="MsoNormal">Một tia nắng rọi, xanh trời</p>

<p class="MsoNormal">Xôn xao cùng gió, biết ngời bóng tre</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Bên Lăng vàng rực trưa hè</p>

<p class="MsoNormal">Bờ tre thân thiết gọi về tháng năm</p>

<p class="MsoNormal">Như lời ru tự xa xăm</p>

<p class="MsoNormal">Đồng quê đang vụ lúa trầm vàng mơ</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Con cò trắng muốt gọi thơ</p>

<p class="MsoNormal">Cành tre bóng ngả như chờ đợi chi</p>

<p class="MsoNormal">Bác ơi, từ dạo Bác đi</p>

<p class="MsoNormal">Đường tre vẫn mát như khi Người về</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Áo nâu giản dị, bên hè</p>

<p class="MsoNormal">Những lời thương , nhớ giọng quê hương mình</p>

<p class="MsoNormal">Bao đường phố, bao thị thành</p>

<p class="MsoNormal">Con đường Việt Bắc gập ghềnh, vẫn vui</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Gậy tre từ buổi lên đồi</p>

<p class="MsoNormal">Cùng vào chiến dịnh với Người, thân thương</p>

<p class="MsoNormal">Rì rào vui, mỗi ngả đường</p>

<p class="MsoNormal">Bờ đê, giếng nước, mái trường, quê ta</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Vẫn tre vẫn trúc là đà</p>

<p class="MsoNormal">Bác đi nghìn dặm nẻo xa ngõ gần</p>

<p class="MsoNormal">Bác ơi tre vẫn quay quần</p>

<p class="MsoNormal">Nhớ thương Bác, lại muôn phân ấp iu…<br>
<br>
Thủy Trần</p><p class="MsoNormal"></p><div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="0" title="10" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/30/l/2prKvVvA_xDZSd16P5T9HQ.jpg"></div>

<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 Normal 
 0 
 
 
 
 
 false 
 false 
 false 
 
 EN-US 
 X-NONE 
 X-NONE 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
--><!--[if gte mso 9]&gt; 


 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
--><!--[if gte mso 10]&gt;
<style>
 
table.MsoNormalTable
	{









font-size:10.0pt;
font-family:"serif";}
</style>
-->]]></description>
  <pubDate>Sun, 19 May 2013 17:29:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>THƠ TÔI</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[ẤM ÊM TÌNH MẸ]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993504</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993504</link>
  <description><![CDATA[<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 14.00 
 
 
 800x600 
 
-->

<p class="MsoNormal"><span style="">&nbsp;</span>Gửi về quê chút tình
con trẻ<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span><br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Ngóng con về ...quạnh quẽ đêm thâu<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Con vẫn nhớ<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;
&nbsp; &nbsp; dáng mẹ gầy trong chiếc áo nâu..<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Con rất nhớ..nhớ thật nhiều...<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Nhớ tuổi thơ..thả diều trên đồng cỏ<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Nhớ dáng mẹ đón con nơi đầu ngõ..<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Nhưng xuân nay..<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;
&nbsp;con trẻ lại không về..<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Mẹ ơi..con nhớ mẹ, nhớ thật nhiều<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Chẳng về được.. con hẹn lại xuân sau..<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Mẹ hãy vui, chớ buồn nhiều mẹ nhé<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Mẹ giữ sức khỏe<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Con sẽ về khe khẽ mẹ những giấc mơ<br>
<span style="">&nbsp;</span>Ở nơi đó<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;
&nbsp;con cuộn tròn trong vòng tay của mẹ<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Tiếng đêm vọng về<br>
<span style="">&nbsp;</span>Lời mẹ &nbsp;ru con trẻ:<br>
<span style="">&nbsp;</span>Khe khẽ, dju êm:<br>
<span style="">&nbsp;</span>&quot; Ví dầu cầu ván đóng đinh<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó qua<br>
<span style="">&nbsp;</span>Khó qua mẹ dắt con qua<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>Con đi trường học, mẹ đi trường đời...à
ơi&quot;...<br>
<span style="">&nbsp;</span>Đường đời khó đi<br>
<span style="">&nbsp;</span>Mẹ con nào có ngại<br>
<span style="">&nbsp;</span>Chỉ mong con mãi mãi<br>
<span style="">&nbsp;</span>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;
&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; vững niềm
tin khi nếm trải<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>trái đắng cuộc đời..<br>
<br>
<span style="">&nbsp;</span>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;
&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;
&nbsp; &nbsp; &nbsp; HN</p>

<div style="text-align:right;" class="img-wrap"><img id="0" title="302887_380921781993444_664325576_n" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/28/l/xcx_b8DBXzA3zLeePrD80w.jpg"></div><!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 Normal 
 0 
 
 
 
 
 false 
 false 
 false 
 
 EN-US 
 X-NONE 
 X-NONE 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
 MicrosoftInternetExplorer4 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
--><!--[if gte mso 9]&gt; 


 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
--><!--[if gte mso 10]&gt;
<style>
 
table.MsoNormalTable
	{









font-size:10.0pt;
font-family:"serif";}
</style>
-->]]></description>
  <pubDate>Sun, 12 May 2013 21:11:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>THƠ TÔI</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Mẹ]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993503</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993503</link>
  <description><![CDATA[<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 14.00 
 
 
 800x600 
 
-->

<p class="MsoNormal">Mẹ </p>

<p class="MsoNormal">Người đã từ hạt bụi </p>

<p class="MsoNormal">Tạo thành con </p>

<p class="MsoNormal">Bằng mọi tình thương</p>

<p class="MsoNormal">Bằng mọi tình<span style="">&nbsp; </span>yêu</p>

<p class="MsoNormal">Và nhiều điều vĩ đại</p>

<p class="MsoNormal">Lại bắt đầu từ nhưng cái đơn sơ</p>

<p class="MsoNormal">Từ một giấc mơ</p>

<p class="MsoNormal">Suốt đời của mẹ</p>

<p class="MsoNormal">Là những đứa con </p>

<p class="MsoNormal">Sao cho vừa ý</p>

<p class="MsoNormal">Một thiên thần nhỏ bé</p>

<p class="MsoNormal">Mẹ ngóng trông </p>

<p class="MsoNormal">Con lớn lên</p>

<p class="MsoNormal">Mạnh mẽ dần dần</p>

<p class="MsoNormal">Từ khối óc bàn tay</p>

<p class="MsoNormal">Đến những bước chân </p>

<p class="MsoNormal">Lớn dần lên trong tình thương của mẹ…</p>

<div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="0" title="80013" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/27/l/aBSs9L3EGl7kIk96YH_s7w.jpg"></div><!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 Normal 
 0 
 
 
 
 
 false 
 false 
 false 
 
 EN-US 
 X-NONE 
 X-NONE 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
 MicrosoftInternetExplorer4 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
--><!--[if gte mso 9]&gt; 


 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
--><!--[if gte mso 10]&gt;
<style>
 
table.MsoNormalTable
	{









font-size:10.0pt;
font-family:"serif";}
</style>
-->]]></description>
  <pubDate>Sun, 12 May 2013 09:49:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Nếu anh yêu một cô gái...]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993499</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993499</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Bạn đã đang yêu cô gái nào trong số những cô gái này?
</h2>
<div class="content">
<div>
<div>Nếu anh yêu một cô bé, hãy cứ để cô ấy lớn lên.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái đáng yêu và vui vẻ, anh phải biết mình là người May Mắn.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái ốm yếu, hãy làm trái tim cô ấy khoẻ dần lên.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái buồn và ít cười, hãy để cô ấy nhìn thấy nụ cười của mình trog mắt anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái cay nghiệt và tàn nhẫn, đừng bao giờ để anh hay cô ấy phải nói câu: &quot;đã muộn rồi!&quot;</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái ương bướng, ngang tàn và nóng nảy, hãy im lặng khi cô ấy tát vào mặt anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái hay khóc, đừng bao giờ để bản thân anh nghĩ cô ấy phải khóc vì anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một trinh nữ, đừng để tâm hồn cô ấy một ngày nào đó vấy bùn.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một phụ nữ đã có con, hãy yêu con cô ấy hơn cả tình yêu của mình.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái thông minh, tài giỏi, hãy hài lòng với vai chàng Ngốc và diễn nó thật tốt.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một Công Chúa, hãy cho cô ấy biết những niềm vui của người bình thường.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái chưa-đẹp, hãy luôn nhìn cô ấy bằng mắt thẩm mĩ của những Người Đứng Ngoài Tình.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Yêu của anh và cô ấy, đấy là cách anh nhận ra cô ấy đổi thay.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><img title="N&#x001ebf;u anh y&#xea;u m&#x001ed9;t c&#xf4; g&#xe1;i... 1" alt="N&#x001ebf;u anh y&#xea;u m&#x001ed9;t c&#xf4; g&#xe1;i... 1" src="http://k14.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/2013/05/neuanhyeu1-a6b34/neu-anh-yeu-mot-co-gai.jpg" style="margin:5px auto;display:block;cursor:none;" border="0"></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng đỏng đảnh, hãy chiều cô ấy thật nghiêm khắc.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái đã từng tổn thương. Làm ơn hãy kiên nhẫn!</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một người đẹp, đừng nghĩ vẻ đẹp của cô ấy là của mỗi mình anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng hay ghen, hãy mỉm cười và ôm cô ấy thật lâu, thật lâu và đừng nói câu nào cả.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái đẫy đà, hãy ăn nhiều hơn cô ấy.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái bé nhỏ, hãy nâng cô ấy trên đôi vai mình, theo nghĩa đen.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một nàng lãng mạn, hãy cùng cô ấy làm Romeo và Juliette cho đến cuối đời.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái nghèo, hãy làm cho cô ấy giàu có, chứ không phải bù lấp cho cô ấy bằng tiền và sự</div>
<div>giàu có của anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một Thiên Thần, đừng bao giờ để mình rơi xuống địa ngục.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một phụ nữ đảm đang, hãy lo cho tốt những công việc bên ngoài của mình.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><img title="N&#x001ebf;u anh y&#xea;u m&#x001ed9;t c&#xf4; g&#xe1;i... 2" alt="N&#x001ebf;u anh y&#xea;u m&#x001ed9;t c&#xf4; g&#xe1;i... 2" src="http://k14.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/2013/05/neuanhyeu2-a6b34/neu-anh-yeu-mot-co-gai.jpg" style="margin:5px auto;display:block;cursor:none;" border="0"></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng quá bận rộn, đừng để thời gian rảnh rỗi lệch pha của anh và cô ấy cho những việc liên quan đến cô ấy.
</div><div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng tham lam, đừng bao giờ thoả mãn cô ấy, hãy để cô ấy phải tự lấp đầy lòng tham của mình.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng lạnh lùng, hãy giữ ấm cho mình thật tốt, và ôm cô ấy thật nhiều, nhiều nhất có thể.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng hay nói dối và giỏi diễn kịch, đừng bao giờ nói dối cô ấy một nửa câu.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái với mái tóc dài thướt tha duyên dáng, hãy 
chắc chắn anh còn yêu cô ấy hơn với tóc tém và sự cá tính nổi loạn.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái tài năng, hãy là hộp màu, nốt nhạc, hay cung đàn của cô ấy.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái bán hoa, hãy mua tất cả chỗ hoa của cô ấy bằng cả cuộc đời anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái xăm mình và kẻ mắt, đừng đưa trái tim, cũng đừng đưa tiền, đưa cho cô ấy mạng sống của anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng đanh đá và ghê gớm, hãy yêu cô ấy thật cẩn thận, kiên nhẫn và bao dung.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái quá yêu anh, đừng bao giờ vứt bỏ cô ấy hay 
yêu cô ấy vì tình nghĩa hay sự đáp trả, yêu cô ấy như anh vẫn làm, và 
hơn nữa đi.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái yếu đuối, anh nhất định không được rủ lòng.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng mạnh mẽ và đanh thép, không bao giờ anh được để mình trượt dốc.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô nàng trăng hoa, đừng trói cô ấy.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái hơn tuổi, hãy cho cô ấy thấy: ai đang ở trong vòng tay ai.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái không yêu anh, đừng bao giờ hết yêu cô ấy.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái quá lôi cuốn và quyến rũ, đừng nới lỏng sợi xích cho con thú trong anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái, là thứ hai, thứ ba, thứ tư…hãy yêu cô ấy hơn cả người thứ nhất.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái chưa từng yêu, hãy cho cô ấy thấy Duy Nhất và Cuối Cùng.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nếu anh yêu một cô gái biết-yêu-anh. Hãy cưới cô ấy!&nbsp;
</div></div>
</div>





<div class="clearfix">

</div>
<div class="post_embed">

</div>]]></description>
  <pubDate>Thu, 9 May 2013 22:28:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA["XIN ÔNG AMWAY THA CHO GIA ĐÌNH TÔI!"*]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993498</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993498</link>
  <description><![CDATA[<div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="0" title="944426_259774104166017_617543474_n" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/26/l/8WdFFPFcQVuU69F.EOQ.Hg.jpg"></div><br><br><span style="color:#808080;font-family:tahoma, verdana, arial, sans-serif;font-size:11px;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;letter-spacing:normal;line-height:14px;orphans:2;text-align:left;text-indent:0px;text-transform:none;white-space:normal;widows:2;word-spacing:0px;background-color:#ffffff;display:inline;float:none;">Các bạn thân mến, khi tôi đang viết những tâm sự này để chia sẻ với mọi người thì dưới phòng khách, hàng chục vị khách đ</span><span class="text_exposed_show" style="display:inline;color:#808080;font-family:tahoma, verdana, arial, sans-serif;font-size:11px;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;letter-spacing:normal;line-height:14px;orphans:2;text-align:left;text-indent:0px;text-transform:none;white-space:normal;widows:2;word-spacing:0px;background-color:#ffffff;">ang được mẹ tôi mời tới để giới thiệu dùng sản phẩm Amway và tham gia hình thức bán hàng đa cấp này. Nếu như trước kia, khi mẹ tôi chưa tham gia Amway, thì thứ 7 và chủ nhật là ngày mà gia đình tôi quây quần bên nhau dù cả nhà mới có 6 người.Và phòng khách là nơi chúng tôi cùng ngồi xem ti vi hay uống trà và bàn luận về mọi thứ, thì nay, cứ tối chủ nhật và thứ 7, nó trở thành địa điểm hội thảo của Amway.<br><br>Gia đình nhà chồng tôi được xếp vào hàng khá giả tại Hà Nội. Vì sao ư, mọi người bảo rằng, bố mẹ lương cao, có địa vị; con cái học hành tới nơi tới chốn, xinh xắn, công việc ổn định, có thu nhập tốt; có 02 căn nhà 05 tầng rộng hơn trăm mét tại 02 quận lớn của thành phố; có vườn rộng hàng nghìn mét vuông tại Hòa lạc và có 02 chiếc ô tô dùng để đi lại; chưa kể còn có 4 chiếc xe máy và những mảnh đất mà bố tôi mua mà không cho chúng tôi biết.<br><br>Khi chúng tôi cưới nhau, bố chồng tôi bảo rằng, chỉ mong tôi có công việc nhàn nhã, có nhiều thời gian chăm sóc gia đình, hương khói cho tổ tiên. Bố tôi không muốn con dâu phải lăn lê kinh doanh kiếm tiền vì điều kiện gia đình tôi không phải là nghèo khó.<br><br>Tuy vậy, vợ chồng tôi vẫn đang nóng lòng muốn kinh doanh để tích cóp vốn cho gia đình nhỏ của mình. Và hàng tối trước khi đi ngủ, chúng tôi vẫn bàn luận với nhau.<br><br>Mẹ tôi tuy sắp nghỉ hưu nhưng là mẫu người năng động. Hầu như mẹ có ít thời gian cho gia đình. Ngày mẹ đi dậy học, tối mẹ đi dậy khiêu vũ cũng là để rèn luyện bản thân. Vì thế, hầu như tối nào nhà tôi cũng ăn uống tạm bợ, có gì ăn nấy. Và thường là mẹ ăn tạm đồ nguội trước hoặc ra ngoài ăn rồi đi làm. Ở nhà, mấy anh em lại tự nấu nướng còn bố tôi lại lên phòng 1 mình.<br><br>Tôi về làm dâu, thay mẹ làm việc gia đình. Dù vất vả, tôi chưa từng kêu ca hay phàn nàn gì cả. Tôi có chút hâm mộ mẹ tôi vì mẹ là người rất hiện đại và suy nghĩ thoáng. Mẹ hay ủng hộ tôi đeo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Tôi và mẹ hay gần gũi nhau. Khi cuối tuần mẹ con tôi đi mua sắm, đi ăn uống. Đến bữa chúng tôi cùng nấu nướng. Buổi tối khi mẹ tôi đi dậy về là tôi lại chờ để hâm cơm cho mẹ ăn. Và những lúc cạnh nhau, Mẹ hay kể cho tôi nghe về cuộc đời của mẹ, về những chuyện buồn chuyện vui của mẹ. Thế nên trong gia đình này, tôi lại là người biết mọi chuyện. Tôi rất thương và yêu quý mẹ tôi.<br><br>Rồi dần dần, gia đình nhà tôi không còn êm đềm như trước nữa. Tôi cũng “sợ” ngồi với mẹ sau mỗi ngày làm việc mệt mỏi và vất vả. Bố tôi chẳng mấy khi về nhà. Trong nhà thường xuyên có lời trách móc và mắng mỏ của mẹ tôi giành cho tất cả mọi người. Tại sao chỉ trong 02 tháng mà gia đình tôi lại vậy? Không phải vì tiền, không phải vì chuyện gia đình mà là vì Amway. Mọi chuyện bắt đầu từ khi mẹ tôi tham gia Amway.<br><br>Trong khi cả nhà tôi, ai cũng từng hiểu về Amway và hình thức bán hàng đa cấp và ít nhất là tôi từng tham gia bán hàng đa cấp 1 lần cũng như có nhiều người bạn tham gia kinh doanh Amway. Chỉ riêng mẹ tôi là chưa hề biết tới nó cũng như hình thức kinh doanh này. Mẹ tôi lại không thích ở nhà khi nghỉ hưu, mẹ tôi muốn đi chơi, đi nước ngoài, muốn nâng mũi, mua xe….Nói tóm lại, nếu như bố tôi muốn mẹ có nhiều thời gian nghỉ ngơi, đi lễ chùa cầu phúc cho con cháu, tham gia hoạt động cộng đồng, là chỗ dựa tinh thần cho chồng con thì mẹ tôi muốn bản thân mình hoàn toàn ngược lại. Mẹ tôi thích làm việc, thích ra ngoài vì nghĩ rằng, ở 1 chỗ là ì trệ và không còn quan trọng với gia đình nữa.<br><br>Tôi tôn trọng suy nghĩ này của mẹ dù tôi biết nhiều người phụ nữ nghỉ hưu, họ rất hạnh phúc khi dành thời gian chăm lo cho gia đình mình sau hàng chục năm trời phải đi làm kiếm tiền nuôi con.<br><br>Khi mẹ tôi được giới thiệu tham gia Amway, bố con tôi không ngăn cản mà chỉ muốn mẹ biết những thông tin về nó. Chúng tôi lên mạng tìm các bài viết cả tích cực cả tiêu cực về Amway mang về cho mẹ đọc. Tôi gặp bạn bè tôi nghe họ nói về Amway và những vấn đề nguy hiểm khi tham gia Amway để về tôi kể cho mẹ tôi nghe. Bố tôi nói chuyện với mẹ tôi về nó…Tất cả chỉ để mẹ hiểu rõ những mặt được và chưa được của nó. Thế nhưng, sau hàng loạt các buổi đi nghe giới thiệu sản phẩm, các buổi gặp gỡ khách hàng, các buổi thuyết giáo của các bậc đã thành công rực rỡ với công việc kinh doanh này, các buổi giải thích vì sao nên tham gia Amway…vào các tối và ngày nghỉ trong tuần, thậm chí mẹ tôi xin nghỉ công tác để đi nghe giảng về Amway, mẹ tôi không hề tin những gì chúng tôi nói. Mẹ một mực cho rằng nó vô cùng tuyệt vời. Và với vài chục năm cũng tham gia kinh doanh của mẹ, mẹ biết nó là hình thức kinh doanh tuyệt nhất từ trước tới nay.<br><br>Mặc dù không hề muốn mẹ tham gia nhưng chúng tôi không phản đối và tỏ ra tôn trọng mẹ. Mọi thứ sẽ chẳng có gì nếu mẹ tôi không quay ra thuyết phục bố và chúng tôi mua hàng.<br><br>Ngay từ đầu, chúng tôi đã nói là sẽ không tham gia. Mà sẽ ủng hộ mẹ tôi bằng cách mua vài sản phẩm dùng, mặc dù hàng của Amway rất đắt!.<br><br>Tuy nhiên, mẹ tôi lại ngược lại, muốn cả nhà phải tham gia. Mẹ tôi nghĩ mọi cách để lôi kéo cả gia đình tham gia. Cứ gặp nhau, là mẹ tôi lại nói về Amway thao thao bất tuyệt dù chúng tôi đã thể hiện rõ quan điểm. Thay vì những câu chuyện tham hỏi nhau, tâm sự với nhau trước kia thì chỉ có mẹ tôi nói về Amway. Chúng tôi vô cùng mệt mỏi và thấy thất vọng.<br><br>Em gái tôi đang có người yêu. Mẹ tôi bảo rằng, nếu người yêu nó mà không tham gia Amway thì đừng hòng yêu con gái mẹ. Sinh nhật mẹ, 8/3, mẹ bảo là mẹ chẳng cần ai tặng quà; nếu không tham gia Amway ủng hộ mẹ. Ngày sinh nhật em trai tôi, mẹ không tham dự cùng gia đình vì nó trùng vào đúng dịp có hội thảo Amway. Ngày cuối tuần mẹ cũng đi Amway. Các buổi tối mẹ nghỉ dạy khiêu vũ để đi Amway. Có ngày thường, mẹ cũng xin nghỉ công tác để đi dự hội thảo Amway…cộng với việc chúng tôi sợ phải nghe mẹ nói về Amway; thậm chí vài ngày liền chúng tôi còn chả thấy mặt nhau.<br><br>Chúng tôi nghĩ có lẽ là mẹ thôi rồi, không còn thuyết phục chúng tôi tham gia nữa. Thì ngược lại, mẹ tôi quay ra trách móc và coi thường cả mấy bố con tôi. Mẹ tôi nói trước mặt con cái là để có ngày hôm nay, tất cả là công sức của mẹ. Mẹ tôi phủ nhận mọi công lao của bố tôi. Rồi mẹ tôi nói vợ chồng chúng tôi ăn bám, chỉ biết dựa dẫm vào bố mẹ, chỉ biết ở nhà cao cửa rộng, đi ô tô mà không biết làm ăn. Mẹ tôi bảo các em tôi lười biếng, chậm chạp và không biết cách chớp cơ hội. Mẹ bảo là bố con tôi quá chán, không nhạy bén và thông minh.<br><br>Mẹ tự động mua hàng chục triệu hàng mang về nhà vì bảo rằng hàng Amway sắp tăng giá, tăng vài chục phần trăm. Rồi số hàng đó, mẹ tôi phân cho bố con tôi dùng 1 phần. Bố tôi không dùng trả lại thì mẹ lại bắt đầu nói trách móc, giận dỗi và kêu ca bố tôi. Nếu ngày xưa mẹ dạy tôi tiết kiệm dùng nước rửa bát Mỹ hảo chỉ mười mấy nghìn thì nay mẹ bắt tôi ngày nào cũng phải xịt nước cọ nhà bếp Amway hơn trăm nghìn. Tất cả mọi sản phẩm của Amway đều đắt, theo như tôi biết, sản phẩm thấp nhất là kem đánh răng mà đã chín mấy nghìn rồi.<br><br>Mẹ biết dù nói nữa thì bố con tôi không tham gia, nên lại quay ra nhiếc móc tiếp và luôn khó tính. Hầu như lúc nào tôi cũng thấy khuôn mặt của mẹ như suy tính điều gì đó. Riêng tôi là con dâu, mẹ tôi càng thể hiện sự khó tính của mình. Tôi làm gì mẹ cũng không thích. Mua gì mẹ cũng chê. Nói gì mẹ cũng vặn vẹo. Trong khi tôi luôn được mọi người yêu quý và đánh giá là dâu hiền và thảo. Thâm tâm tôi luôn yêu quý và mong mẹ cũng yêu quý tôi vậy.<br><br>Chồng tôi luôn trăn trở để kinh doanh. Công việc căng thẳng vậy mà mẹ tôi toàn nói thẳng là chồng tôi chỉ biết ăn bám và dựa dẫm vào bố mẹ. Lương của tôi cũng không phải thấp, ngoài ra tôi cũng có vài dự án kinh doanh nên chẳng có lúc nào gọi là rảnh rỗi. Vậy mà mẹ toàn xen kẽ việc giáo huấn người vợ phải lao động kinh doanh ra sao với việc bảo tôi nên tham gia Amway.<br><br>Từ người trong gia đình, mẹ thuyết phục họ hàng tham gia Amway. Mẹ tận dụng các buổi giỗ chạp, cưới xin, đám hỏi, lên nhà mới…để mang hàng tới giới thiệu cho mọi người. Mẹ còn mang hàng đống hàng mang về quê để giới thiệu. Người ở quê toàn làm ruộng, theo như bố tôi nói là họ cần mẫn nắng mưa vài tháng mới bán được vài trăm nghìn một sào lúa. Ấy vậy mà mẹ tôi cũng không tha. Họ cũng không hiểu biết về Amway, về cái gọi là tuyệt vời mà mẹ tôi nói với họ. Họ hỏi mẹ tôi là, muốn da bớt nhăn và đen sạm đi thì nên uống gì. Mẹ tôi bảo rằng, cứ tin chị, uống vitaminC kết hợp với vitamin Daily (2 sản phẩm của Amway) là da hết luôn. Thế là họ đều tin và họ hứa về bàn với chồng để lấy tiền bán thóc mua hàng cho mẹ.<br><br>Rồi tới sinh viên. Mẹ bảo là sinh viên mà mẹ đã giới thiệu tham gia Amway thì chơi suốt mà 1 tháng cũng bán được 1 triệu tiền lãi. Trong khi thực sự là tôi chưa thấy sinh viên nào tham gia Amway và đã bán hàng. Mẹ khiến cho sinh viên, những đứa còn nghèo, muốn nhiều tiền để trang trải việc học, muốn đổi đời tin vào cô giáo của mình. Có những sinh viên tới nộp ảnh và 200.000 đồng làm thẻ cho mẹ tôi mà nó vẫn không biết làm thế để làm gì. Tôi hỏi biết để làm gì không, nó bảo là em không biết, cô bảo cứ mang sang, cô dậy làm giàu!. Mẹ tôi còn hứa, em nào tham gia Amway, mẹ tôi sẽ ưu tiên điểm học tập hơn.<br><br>Bố con tôi thấy vậy thì buồn lắm, nói thì mẹ tôi không nghe. Bố mẹ tôi suốt ngày cãi nhau vì bố tôi không đồng ý mẹ đối xử với người nông dân như vậy. Thậm chí mẹ còn tìm cách có số điện thoại của những người công tác tại cơ quan bố tôi để gọi điện mời họ tham gia Amway. Bố mẹ tôi càng căng thẳng hơn. Mẹ tôi bảo là, cả nhà tôi chả ai quan tâm mẹ. Ai cũng lười biếng và dựa dẫm. Mẹ tôi chả cần. Mẹ tôi bảo là quá buồn vì gia đình tôi đối xử với mẹ như vậy.<br><br>Giờ, gia đình chúng tôi chẳng còn như xưa nữa, có 2 tháng, từ khi mẹ tôi tham gia Amway mà đã trở thành vậy. Bố tôi ở luôn trên vườn và không về nhà. Chúng tôi thì không thích ngồi nói chuyện với mẹ. Tôi phải làm nhiều việc nhà hơn vì mẹ tôi không có thời gian cho gia đình nữa. Mẹ nói mẹ phải kinh doanh vì ước mơ của mình.<br><br>Mẹ nói chúng tôi rằng, tham gia Amway thì sau này chỉ chơi thôi mà vẫn có tiền. có thể vì thế, mà mẹ chấp nhận đêm ngày bỏ bê công việc giảng dậy, khiêu vũ và nghỉ ngơi cho Amway. Suốt ngày mẹ tìm cách làm sao để lôi kéo người tham gia Amway. Nhà tôi giờ chất đống hàng, tôi chưa thấy ai tới mua hàng cho mẹ. Cứ tháng nào Amway thông báo tăng giá là mẹ lại mua chục triệu tiền hàng thủ sẵn.<br><br>Bố tôi dạo này buồn lắm. Chúng tôi rất thương bố tôi mà chả biết phải làm sao. Bố tôi bảo là có cách nào để mẹ tỉnh ra không, không còn mê muội nữa không? Thì bạn tôi từng tham gia Amway và đã bỏ nói rằng, chỉ có cách là cứ để bác ấy làm, đến khi thất bại mới thôi mê muội. Vì bạn tôi trước đây cũng như vậy.<br><br>Chúng tôi đều làm kinh doanh, nên hiểu mô hình kinh doanh đa cấp. Chúng tôi đều biết bản chất của nó là hay nhưng tại VN, tôi thấy nó bị biến chất. Nó xâm nhập và thúc đấy người tham gia ngày đêm nghĩ cách bán hàng, tìm mọi cách để lôi kéo người tham gia kể cả hình thức khóc, trách móc và giận dữ người thân. Thậm chí, là lừa dối để lôi kéo người tham gia. Khi không tham gia thì ghét bỏ, coi thường người bị mời đó. Nó biến từng người tham gia trở thành 1 con thiêu thân tiêu hàng và là khách hàng trung thành của nó…<br><br>Ôi, tôi thấy thật là nguy hiểm. Giờ mấy bố con tôi thay vì bình thường đã quay sang ghét Amway. Chúng tôi đều cho rằng nó quá nguy hiểm. Nhà tôi giờ đã trở thành địa điểm tổ chức hội họp và giới thiệu sản phẩm.<br><br>Tôi buồn và ước một ngày mẹ tôi trở về ngày xưa, ngày gia đình tôi êm đềm, thật hạnh phúc và vui vẻ. Mẹ tôi lúc đó đáng yêu làm sao. Mẹ tôi cũng sắp 60 tuổi rồi. Rồi mẹ lại về với đất. Không biết lúc đó, mẹ có nghĩ gì về quãng thời gian này hay không? Lúc đó, biết trân trọng những thời gian bên gia đình thì có lẽ là đã quá muộn.<br><br>Theo Sơn Nguyễn Thủy Facebook<span class="Apple-converted-space">&nbsp;</span><br>Ảnh mang tính minh họa - Ảnh: ST<br>*Nội dung phản ánh quan điểm riêng của người viết bài/ tác giả<br>- Nhóm BT<br><br>---<br><br>&gt; [Ads] Các CL có thông tin thêm về câu chuyện? Hãy giúp TCCL chia sẻ với các thành viên khác tại mục Bình luận hay tham gia Cộng đồng TCCL tại địa chỉ:<a href="http://www.facebook.com/groups/TCCLCommunity" target="_blank" rel="nofollow" style="color:#3b5998;cursor:pointer;text-decoration:none;"><span>http://www.facebook.com/</span><span class="word_break" style="display:inline-block;"></span>groups/TCCLCommunity</a></span>]]></description>
  <pubDate>Thu, 9 May 2013 17:56:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Nếu tôi biết rằng]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993497</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993497</link>
  <description><![CDATA[<h3 align="left">
<span id="sites-page-title" dir="ltr"><br></span>
</h3>


<div dir="ltr"><font color="#800080" face="Times New Roman"><div align="center"><table border="0" cellspacing="1" width="100%"><tbody><tr><td><font color="#800080" face="Times New Roman">
<p style="line-height:200%;text-align:center;">
<img src="http://www.petalia.org/images/neutoi6.jpg" border="0"></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<span style="font-size:12.0pt;font-family:Times New Roman;">
<br>
</span><font color="#800000" size="4">***</font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Nếu tôi biết 
					rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ 
					giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữ gìn tâm hồn 
					bạn.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font color="#800000" size="4">***</font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấy bạn bước ra 
					ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn 
					quay về.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font color="#800000" size="4">***</font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy tên bạn 
					được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại 
					từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video 
					và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font color="#800000" size="4">***</font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một 
					hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “ Mình yêu 
					thương, quý bạn lắm!”, dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
</p></font><div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="2" title="bear10" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/24/l/LB.MJUGCsX76gYjabNJ5PA.jpg"></div><font color="#800080" face="Times New Roman"><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;"><br>
					Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn, 
					và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để chứng tỏ rằng 
					chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Chỉ trong trường 
					hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những gì 
					tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương bạn, quý mến bạn đến 
					dường nào.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Tôi hy vọng sẽ 
					không bao giờ quên rằng ngày mai đã được hứa dành cho một 
					người và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội 
					được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4"><span style="color:#800000;">Nếu bạn đang chờ 
					đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong 
					ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ 
					phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút 
					hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm, và rằng 
					bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ 
					của một người thành hiện thực.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
</p></font><div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="0" title="bear5" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/22/l/hb7ffrXQuArcfmvjcH5a2A.jpg"></div><font color="#800080" face="Times New Roman"><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4">
<span style="color:#800000;font-style:italic;">Hãy giữ 
					những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của 
					mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ 
					nhiều như thế nào, và rằng sẽ luôn giữ hình ảnh thân yêu của 
					họ.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4">
<span style="color:#800000;font-style:italic;">Hãy dành 
					thời gian để nói “Mình xin lỗi”, “Tha thứ cho mình nhé”, 
					“Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi”, &quot;Mình yêu 
					bạn&quot;... Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải 
					hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên.</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="4">
<span style="color:#800000;font-style:italic;">Hãy biết 
					xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn 
					rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
</p></font><div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="3" title="loveuv" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/25/l/OriWBmxqnoXwUZXNzUAycw.jpg"></div><font color="#800080" face="Times New Roman"><p style="line-height:200%;text-align:center;">
					&nbsp;</p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
<font size="5">
<span style="color:#800000;font-style:italic;">&quot;Nếu bạn 
					yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với người 
					ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao 
					giờ đến nữa.&quot;</span></font></p><p style="line-height:200%;text-align:center;">
					&nbsp;</p><blockquote>
<blockquote>
<blockquote>
<p style="line-height:200%;text-align:center;">
</p><div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="1" title="bear6" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/23/l/ZUXeG1s2IEai1ExtPVcSxA.jpg"></div></blockquote>
</blockquote>
</blockquote>
</font>
<br><p>&nbsp;
    											
    											
    											
    											
    											</p></td>
</tr>
</tbody></table>
</div>
</font><blockquote><font color="#800080" face="Times New Roman">
</font><blockquote><font color="#800080" face="Times New Roman">
</font>
<p style="text-align:center;">
<em><a href="http://www.petalia.org/Tell" rel="nofollow">
<font color="#414F47" face="Times New Roman" size="5">
</font></a><font color="#414F47" face="Times New Roman" size="5">Gửi trang này cho những người bạn yêu 
				thương</font><font size="5">&nbsp;</font></em></p><p style="text-align:center;" align="center"><font color="#3366CC" face="Times New Roman" size="3">
<font color="#414F47" size="5">~ * ~</font></font></p><p style="text-align:center;" align="center"></p></blockquote></blockquote></div>]]></description>
  <pubDate>Thu, 9 May 2013 12:07:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Vì em như thế đấy!]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993493</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993493</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Vì em không dịu dàng, nữ tính nên ở bên em, anh không có được cảm giác che chở cho người mình yêu thương...
</h2>
<div class="content">
<div>Vì em mạnh mẽ luôn làm tổn thương người em yêu nhất... Chẳng biết 
từ lúc nào em tự đặt ra cho mình những nguyên tắc cứng nhắc. Em có chân -
 em tự bước! Yêu đến mấy cũng không bao giờ chịu hạ thấp lòng tự trọng 
mù quáng...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì em không dịu dàng, nữ tính nên ở bên em, anh không có được cảm 
giác che chở cho người mình yêu thương. Em vẫn mái tóc con trai, vẫn 
quần áo thùng thình bước bên anh. Em cố tình không hiểu những áp lực vô 
hình khi anh yêu thương cô gái Tomboy...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì em ngang bướng... luôn khiến anh thở dài mệt mỏi. Ốm đến mấy 
cũng không chịu uống thuốc. Cổ họng khô rát đến mất tiếng cũng vẫn ôm 
khư khư chai nước lạnh. Đau đớn, xót xa em chôn chặt mọi tiếng nấc trong
 lòng. Vô tình... Em mang lại cho anh cảm giác: Anh chẳng là gì bên cạnh
 em...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì em hay cáu gắt... quát um lên khi anh đi đường dài mà quên không
 báo đã về bình an. Em không thể ngăn bản thân nghĩ đến những điều tồi 
tệ...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì em không biết ghen... Ngố ạ! Chỉ là em tin anh, quá tin anh. Em 
thích tự do, thích làm theo ý mình. Và em cũng tôn trọng thế giới riêng 
của anh. Không nhìn vào mắt em sao anh biết cảm xúc nào đang được kìn 
nén?</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><img title="V&#xec; em nh&#x0001b0; th&#x001ebf; &#x000111;&#x001ea5;y! 1" alt="V&#xec; em nh&#x0001b0; th&#x001ebf; &#x000111;&#x001ea5;y! 1" src="http://k14.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/2013/05/viem-230b2/vi-em-nhu-the-day.jpg" style="margin:5px auto;display:block;cursor:none;" border="0"></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì em bất cần... &quot;Kệ em!&quot;, &quot;Em thích thế!&quot;, &quot;Thì sao nào?&quot;, &quot;Liên 
quan đến anh à?&quot;, &quot;Anh đi đi!&quot;... Và ai đó đã đi. Anh xa em... không 
trách ai đó đã cướp anh đi. Không trách anh đổi thay. Chỉ trách bản thân
 không đủ sức giữ anh ở lại...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Đâu phải em không đủ tự tin nắm chặt tay anh? Đâu phải em không 
muốn vòng tay ôm anh thật chặt?... Nhưng anh à? Anh có bao giờ yêu con 
người thật của em? Giữ bàn tay có gì khó? Giữ trái tim mới là tất cả...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Anh luôn muốn em phải thế này, thế kia: Để tóc dài, ăn mặc điệu đà,
 đi nhẹ, nói nhỏ, biết nghe lời, biết nũng nịu, biết dựa vào vai anh, 
thay màu đen yêu thích bằng màu đỏ CON GÁI... Anh nhìn cho rõ nhá. Con 
người anh yêu giây phút đầu vẫn ở ngay trước mắt anh. Chỉ là thứ tình 
cảm anh trao đã phai màu...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vâng... em cố chấp. Em nhận mình sai. Sự thay đổi trong em mờ nhạt 
quá nên anh không thể nhận ra. Và ai đó đã không đủ kiên nhẫn đợi chờ...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì em bất cần... nên chẳng ai có thể nghe thấy lời than vãn từ em. 
Đừng bận tâm. Dù có yêu đến mấy cũng sẽ chỉ nhìn anh như người xa lạ. Dù
 có đau đến thế nào cũng sẽ chỉ bóng tối và em...</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><span style="font-weight:bold;font-style:italic;">Vì em thế đấy nên có phải anh chọn cách rời xa em một cách dễ dàng không?</span></div>

</div>]]></description>
  <pubDate>Mon, 6 May 2013 21:14:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Yêu đơn giản chỉ là...]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993492</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993492</link>
  <description><![CDATA[<div class="title" align="center"><br></div>
			 <br><font face="Verdana, Arial" size="2"><div align="center"><img src="http://songdep.xitrum.net/images/chicken/2c0b.jpg" alt="" border="0" hspace="5" vspace="5" align="middle"></div><br>
<br>
Một tình yêu nhỏ đơn giản chỉ là - hãy đọc hết cái này :).<br>
<br>
<font color="darkred"><strong>L</strong></font>à bạn đã bắt đầu thích 1 ai đó mà chưa dám nói ra vì sợ người kia chưa chắc đã thích mình.<br>
Tất nhiên là 1 tình yêu nhỏ chỉ dành cho 1 cô gái nhỏ mà thôi.<br>
<br>
<font color="darkred"><strong>B</strong></font>ạn thích yêu 1 ai đó mà có thể cãi nhau với bạn hoài mà không chán<br>
Nó cũng chỉ đơn giản là khi bạn muốn nhìn người đó 1 lúc mà không dám.<br>
<br>
<font color="darkred"><strong>M</strong></font>ỗi buổi sáng thức dậy người đầu tiên bạn chợt nghĩ tới là người ấy.<br>
Đơn giản là bạn đã bắt đầu cảm thấy 1 số rắc rối đang đến.<br>
Đơn giản là khi phải đi xa bạn cảm thấy lưu luyến... Và bạn đã yêu 1 chút rồi đó!<br>
<br>
<font color="darkred"><strong>T</strong></font>ình yêu đơn giản là khi bạn nhớ tới người ấy muốn gọi điện, gọi xong mà chẳng biết nói gì.<br>
Đơn giản là gọi điện không biết nói gì mà chỉ muốn nghe thấy giọng nói của người đó. <br>
Đơn giản là ghi nhớ từng lời nói của người đó<br>
Đơn giản cũng chỉ là muốn giới thiệu tất cả những gì mình có cho người đó xem.<br>
<br>
<font color="darkred"><strong>K</strong></font>hi bên cạnh người đó bạn thờ ơ rồi khi xa cách bạn lại đi tìm kiếm.<br>
Đơn giản là chẳng biết nói yêu thế nào cả... (chẳng đơn giản tẹo nào).<br>
Đơn giản chỉ là có những chuyện mà chỉ 2 người hiểu mà không ai có thể hiểu được.<br>
Đơn giản là nhìn ảnh người đó mà bạn cười như chưa bao giờ được cười mà không hiểu lí do tại sao.<br>
Đơn giản khi nghe người đó hát mà bạn cứ nghe đi nghe lại mãi mà không chán.<br>
Đơn giản là khi đi ngoài đường bạn nghĩ tới người đó bạn phá 
lên cười, mọi người tưởng bạn bị hâm... Có khi nào bạn đã bắt
 đầu hâm vì một ai đó chưa?<br>
Đơn giản là bạn thích bị gọi là hâm.<br>
<br>
<font color="darkred"><strong>T</strong></font>ình yêu đơn giản là bạn yêu cả
 nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì 
người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa.<br>
<br>
<strong><font color="darkblue">Và cuối cùng là bạn làm cái này cho ai đó thì đó là bạn đang yêu đó.</font></strong></font>]]></description>
  <pubDate>Sun, 5 May 2013 09:51:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Bằng lăng tím, có một nỗi nhớ ta chưa kịp đặt tên!]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993478</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993478</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Một mùa hoa tím vội sân trường để lũ học trò ngẩn ngơ, chờ đợi. Một mùa 
dấu nhớ, che thương vào cành hoa tím biếc, cho ai e ấp, cho ai ngại 
ngùng mối tình đầu tiên còn thơm cánh bằng lăng…
</h2>
<div class="content">
<div>
<div>Mùa hè chạm ngõ, lại sắp sửa có một thời áo trắng như thế đi qua…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Nắng đã bắt đầu muốn chạm vào đôi mắt có chút tiếc nuối những năm 
tháng cuối dù vẫn đang đứng ở ngay đây. Gió đã bắt đầu muốn hong khô 
những đôi môi chợt nấc lên cho ngày chia xa vào một mùa hè rực nắng.<br><br></div>
<div>Dưới bàn chân vẫn là hàng gạch lát thân quen, trước mặt vẫn là bảng
 đen và phấn trắng, xung quanh vẫn là tiếng nói cười ồn ào của đám bạn, 
đêm về vẫn là bài vở, là miệt mài bên ánh đèn quen… &nbsp;</div>

<div align="center"><div class="img-wrap"><img id="4" title="hoa-tuoi-bang-lang-chohoatuoi-vn" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/10/l/k2S7rjuKg8bfVvAsqklgcw.jpg"></div></div>
<div>Nhưng những tờ lịch cuối cùng của tháng Tư đã sắp sửa được xé, tháng Năm về, xa mà gần lắm, lại một mùa chia tay…
</div><div>&nbsp;</div>
<div>Có một mùa bằng lăng như thế đi qua…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một mùa hoa tím vội sân trường để lũ học trò ngẩn ngơ, chờ đợi. Một
 mùa dấu nhớ, che thương vào cành hoa tím biếc, cho ai e ấp, cho ai ngại
 ngùng mối tình đầu tiên còn thơm cánh bằng lăng…</div>

<div align="center"><div class="img-wrap"><img id="3" title="banglang3" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/9/l/djqR4o9444bBPR4l1JVsrw.jpg"></div></div>
<div>Một mùa hoa tím ngọt những đoạn đường đón đưa, chờ nhau về râm ran tiếng hát…
</div><div>&nbsp;</div>
<div>Một mùa hoa biết đứng trên hành lang thầm khóc, tiếc thời gian vùn vụt chẳng biết đợi ai…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Có một mùa bằng lăng như thế đi qua…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div style="text-align:center;"><div class="img-wrap"><img id="0" title="bang-lang-tim-co-mot-noi-nho-ta-chua-kip-dat-ten" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/6/l/0llIQyl_1hc9s4XZEDYFpA.jpg"></div></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa những tối khuya thơm cốc café cùng mơ ước về ngày mai… Mùa í ới nhắn tin gọi nhau cùng thức…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa ước hẹn về một chân trời mới…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa rêu phong ám bụi, những năm tháng học trò chập chững đi qua…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Có một mùa bằng lăng như thế trôi đi…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div style="text-align:center;"><div class="img-wrap"><img id="1" title="bang-lang-tim-co-mot-noi-nho-ta-chua-kip-dat-ten 03." src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/7/l/rTGp4hrzlxBQC2N6v47I6w.jpg"></div></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa chợt khóc cho những điều chưa dám nói…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa chợt tiếc cho những thứ sắp qua đi chẳng thể nào khứ hồi mà trở lại…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa chợt buồn khi mai này, mình liệu đang đứng ở đâu và có đứng cạnh nhau…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa muốn thứ tha cho những lỗi lầm ngày xưa không muốn quên đi…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa muốn ôm thật chặt những tấm áo trắng tinh, như ôm ghì lấy đoạn kí ức hôm nay một mai không ai được sống lại…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa muốn hát vu vơ vài câu có nắng, có gió, có sân trường, có tuổi thơ, có bè bạn…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mùa muốn lặng người, rằng mình đã sống những năm tháng học trò thật hay ho…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div style="text-align:center;"><div class="img-wrap"><img id="2" title="bang-lang-tim-co-mot-noi-nho-ta-chua-kip-dat-ten 04" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/8/l/aOqJ6noGu0_BGrztDuSX1Q.jpg"></div></div>
<div>&nbsp;</div>
<div><div style="text-align:center;">Có một thời áo trắng như thế đi qua…<br></div><br></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một thời biết cười hồn nhiên và yêu khờ dại. Một thời ngây ngô với 
những ước mơ to bằng vũ trụ… Một tuổi trẻ hết mình với những nhiệt huyết
 của thanh xuân…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một thời không biết vất vả và bon chen, không tính toan và không 
lừa lọc… Một thời được sai và được quyền làm lại, một thời được xốc nổi 
và được bốc đồng…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một thời lưu bút là thư tỏ tình và nụ cười của cô bạn lớp bên là những gì đẹp nhất…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một thời yêu nhất, một thời đã xa…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Có một mùa bằng lăng như thế, sắp sửa đi qua…<br></div></div><br></div>]]></description>
  <pubDate>Wed, 1 May 2013 18:37:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Em ạ, Tháng Tư nữa lại sắp qua rồi!]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993477</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993477</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Gió tháng Tư không lạnh cắt như mùa đông nào anh còn em nhưng cái lạnh 
của gió tháng Tư như muốn xóa tan từng mảnh vỡ con tim anh.
</h2>
<div class="content">
<div>Tháng Tư về, những cơn gió cùng lá hát khúc ca xào xạc.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Tháng Tư về, là gió đầu hè hay là cuối đông, anh không biết nữa, chỉ có mình anh giữa ngổn ngang của sự chấp nhận.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Cơn gió thoáng qua khiến tim anh héo hon và đau nhói. Vì anh quá yếu mềm hay anh trẻ con?</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Gió tháng Tư không lạnh cắt như mùa đông nào anh còn em nhưng cái 
lạnh của gió tháng Tư như muốn xóa tan từng mảnh vỡ con tim anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Đâu mất rồi mỗi sáng sớm “Em à, ngày mới bình yên”.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Đâu mất rồi mỗi tối “Chúc em ngủ ngon” .</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vẫn còn những tin nhắn không có hồi âm, có phải vì anh quá cố chấp.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Còn đâu nữa đôi tình nhân dạo trên những con đường tháng Tư đầy bằng lăng tím.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Ai sẽ vòng tay ôm chặt em mỗi khi gió đông về?</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Ai sẽ bỏ áo ra khoác cho em và dặn rằng “Lạnh đấy, cẩn thận không ốm ngốc ạ”.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Ừ, chỉ còn mình anh với tháng Tư.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><img title="Em &#x001ea1;, Th&#xe1;ng T&#x0001b0; n&#x001eef;a l&#x001ea1;i s&#x001eaf;p qua r&#x001ed3;i! 1" alt="Em &#x001ea1;, Th&#xe1;ng T&#x0001b0; n&#x001eef;a l&#x001ea1;i s&#x001eaf;p qua r&#x001ed3;i! 1" src="http://k14.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/2013/04/thang4-7fa64/em-a-thang-tu-nua-lai-sap-qua-roi.jpg" style="margin:5px auto;display:block;cursor:none;" border="0"></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Bao nhiêu lâu anh có em, bao nhiêu lâu anh có những thói quen quan tâm và anh cần mẫn chăm sóc em?&nbsp;</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Anh không nhớ rõ. Trái tim và trí óc anh không còn khoảng trống vì nó đã được lấp đầy bởi hình ảnh và những mảnh ký ức về em.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Và cần bao lâu để anh quên được những thói quen đó? Cần bao lâu để anh từ bỏ sự chờ đợi và nỗi nhớ về em?</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mưa đêm, cơn mưa trong đợt gió lạnh tháng Tư. Cơn mưa anh còn em là
 mưa của sự trong lành, của sự mát mẻ, gột rửa những phiền muộn.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Cơn mưa tháng Tư không em, mưa gieo rắc bao nỗi u buồn, là mưa hay 
là nước mắt của nỗi cô đơn sâu thẳm. Mưa đêm, rơi nhiều hơn mang theo 
những cơn lạnh và nỗi buồn, mưa đêm sao không rửa trôi những gì còn lại 
của em trong anh mà mang thêm bao ưu phiền, như muốn kéo đi từng giọt kỷ
 niệm về em.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Hạt mưa cùng nhau bay nhảy trong không trung, cùng nhau vui vẻ với 
những khúc ca của mưa nhưng rồi đều vỡ tan với bến đỗ mới là mặt đất.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một chiếc lá rơi, lá đã chấp nhận buông tay của cây, lá không còn 
bên cây, lá ra đi còn cây đứng nhìn. Lá tìm đến mặt đất màu mỡ và rồi 
dần vỡ tan trong êm ả. Và cây luôn tự nhủ, lá hãy trở về khi cảm thấy 
mệt mỏi vì cây mãi đứng đợi lá.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Lá có trách anh mỏng manh khi không chấp nhận sự ra đi của em, lá 
mạnh mẽ bước đi cùng gió, thân cây lặng lẽ đứng nhìn, vẫn ở đó, đợi lá 
quay về khi mùa xuân đến, rồi lại qua đi biết bao mùa xuân.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Anh vẫn nơi đây chờ em, chờ đến khi nào anh có em lần nữa, anh chờ 
em dưới cơn mưa, anh chờ em trong mùa đông, qua mùa xuân, đến mùa hạ rồi
 lá vàng trút xuống cùng mùa thu, anh vẫn chờ, chờ đến khi anh có em lần
 nữa…</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Tình yêu không có sai hay đúng, tình yêu là sự rung động, chỉ cần sự đau nhói và câm lặng của con tim.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Anh đã rung động, tim anh đang đau nhói và anh câm lặng. Anh yêu, anh đã yêu, đã từng có em và một tình yêu đẹp.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Gió có trách anh mỏng manh khi không giữ được bàn tay em, gió có thầm trách cây khi không giữ chặt tay lá?.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Anh yếu mềm hay em từ bỏ? Lá vô tình hay cây cao thượng?</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><img title="Em &#x001ea1;, Th&#xe1;ng T&#x0001b0; n&#x001eef;a l&#x001ea1;i s&#x001eaf;p qua r&#x001ed3;i! 2" alt="Em &#x001ea1;, Th&#xe1;ng T&#x0001b0; n&#x001eef;a l&#x001ea1;i s&#x001eaf;p qua r&#x001ed3;i! 2" src="http://k14.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/gCsVfdir6nKzzfyaqMLKcccccccccc/Image/2013/04/thang41-7fa64/em-a-thang-tu-nua-lai-sap-qua-roi.jpg" style="margin:5px auto;display:block;cursor:none;" border="0"></div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Mưa khẽ gõ cửa hỏi con tim sẽ giữ em bên anh hay để em trao yêu 
thương nơi bến đỗ khác? Mưa cho con tim thêm yếu mềm, thêm đau đớn và 
khổ tâm.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Gió kéo mưa về nhưng gió không buông tay mưa, mưa xuyên qua kẽ lá 
nhưng mưa không rời xa lá mãi mãi, gió kéo bàn tay lá từ cây gió cũng 
luôn bên lá. Một chuyện tình tay ba hay là mối duyên trời định. Anh 
không biết nữa gió, mưa và lá của tháng tư cùng anh và nỗi cô đơn.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Cơn &nbsp;mưa ngang qua dần tan, gió dần dứt, lá thôi bay nhưng anh vẫn 
đứng đó, anh nhận ra rằng trên bãi cỏ xanh kia người con gái với ánh mắt
 tiếc nuối đang nhìn anh, người con gái ấy đủ mạnh mẽ xa anh nhưng vẫn 
dõi theo anh. Bám trên hình cô gái là mưa hay nước mắt.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Em cũng như những hạt mưa và chiếc lá, em vỡ tan, em hòa chung cùng đất để lại những mảnh vỡ hằn sâu trong tim anh.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Anh đã quá cố chấp khi chấp nhận buông tay em hay anh tiếc rẻ không ích kỷ thêm chút nữa để giữ em ở lại.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Em đã hết yêu hay em quá vội vã với bến đỗ khác?</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Em không trách anh hay vì anh quá trẻ con không chấp nhận sự thật.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vẫn chờ em, vẫn là những câu hỏi trong đống ngổn ngang của sự chờ đợi và nhớ nhung.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Tháng Tư về, một tháng Tư nữa lại sắp qua, có đợt gió mùa đông bắc 
mới đấy em ạ. Dù ở nơi đâu em cũng tự khoác áo và đứng ngắm mưa bay em 
nhé.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Tháng Tư sắp qua rồi, cô gái cũng đã an nghỉ được bốn mùa tháng Tư.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Lặng lẽ quay về anh vẫn chỉ có tháng Tư, gió, lá, mưa và những mảnh ký ức về người con gái anh yêu.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Một chút vô tình đã khiến anh mất em mãi mãi, chỉ còn anh với những
 hoài niệm và trái tim vụn vỡ, không đủ nguyên vẹn để đón nhận một tình 
yêu mới.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Tháng Tư về, em ra đi mãi mãi.</div>

</div>]]></description>
  <pubDate>Sun, 28 Apr 2013 19:17:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>THƠ TÔI</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[NẾU TÌM EM KHÔNG THẤY]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993475</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993475</link>
  <description><![CDATA[<!--[if gte mso 9]&gt; 
 
 Normal 
 0 
 
 
 
 
 false 
 false 
 false 
 
 EN-US 
 X-NONE 
 X-NONE 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
 MicrosoftInternetExplorer4 
 
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
 
--><p class="MsoNormal" style="text-align:right;" align="right"></p>

<p class="MsoNormal">Nếu hai trái tim nóng hổi của ta</p>

<p class="MsoNormal">Chịu lún mềm bên những đông đầu băng giá</p>

<p class="MsoNormal"><span style="" lang="PT-BR">Em sẽ đành
xa. Anh bị xa</span></p>

<p class="MsoNormal"><span style="" lang="PT-BR">&nbsp;</span></p>

<p class="MsoNormal"><span style="" lang="PT-BR">Anh tình
nguyện sẽ đi tìm em mãi mãi</span></p>

<p class="MsoNormal"><span style="" lang="PT-BR">Như ngày
xưa Nguyễn Trãi tìm vua</span></p>

<p class="MsoNormal">Anh sẽ viết triệu triệu bức thư</p>

<p class="MsoNormal">Gửi theo vạn ngàn mắt suối, tay sông tìm hộ</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Đấy lòng anh đầy như lòng nước</p>

<p class="MsoNormal">Chắc em sẽ là Mỵ Châu thuở trước</p>

<p class="MsoNormal">Tải từng sợi tóc mềm, theo bước chân em</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Đừng dại khờ như chú bé tí hon</p>

<p class="MsoNormal">Trong câu chuyện dân gian nước Pháp</p>

<p class="MsoNormal">Làm bước chân anh lạc đi lối khác</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">Cảm ơn Paustopski<span style="">&nbsp; </span>thường
ca ngợi</p>

<p class="MsoNormal">&quot;Tình yêu có sức vượt đường xa&quot;</p>

<p class="MsoNormal">Đúng – vì hai trái tim của ta nóng hổi</p>

<p class="MsoNormal">Vết thương đau dù đang nhức nhối</p>

<p class="MsoNormal">Mầm tin yêu đã chứa sẵn tự bao giờ…</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">…Từ thuở ban đầu gặp gỡ ngày xưa</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<p class="MsoNormal">&nbsp;</p>

<div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="0" title="1362111833-anh" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/5/l/meCqNXtXTW9L8fPJrfL52A.jpg"></div>

<!--[if gte mso 9]&gt; 


 

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 
 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 
 
 
--><!--[if gte mso 10]&gt;
<style>
 
table.MsoNormalTable
	{










font-size:11.0pt;
font-family:"sans-serif";







}
</style>
-->]]></description>
  <pubDate>Wed, 24 Apr 2013 23:35:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>Uncategorized</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Duyên may và sự lựa chọn]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993473</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993473</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Chúng ta sống trên đời này không phải để tìm thấy một người hoàn mỹ để 
yêu mà chính là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách 
trọn vẹn...
</h2>

<div style="text-align:justify;">Khi ta gặp được đúng người ta yêu, ở đúng vào một nơi nào đó, vào đúng một thời điểm nào đó. Ðó là duyên may.</div><div style="text-align:justify;"><br></div><div style="text-align:justify;">Khi bạn gặp ai đó làm lòng bạn xao xuyến. Ðó không phải là một sự lựa chọn. Ðó là duyên may.</div><div style="text-align:justify;"><br></div><div style="text-align:justify;">Khi
 bạn gặp tiếng sét ái tình (và không ít những đôi lứa đến với nhau từ 
đây) thì chắc chắn không phải là một sự lựa chọn. Ðó là duyên may.</div><div style="text-align:justify;"><br></div><div style="text-align:justify;">Vấn
 đề là những gì xảy ra tiếp sau đó. Khi nào bạn vượt qua tình trạng bồng
 bềnh, choáng ngợp và chìm đắm của tình yêu để bước sang một tầm thức 
mới? Đó là khi lý trí trở về, khi bạn ngồi lại và suy nghĩ xem liệu bạn 
có thật sự muốn tiến tới một mối quan hệ bền vững hay để tất cả vào kỷ 
niệm.</div><br><div style="text-align:center;"><img style="cursor:none;" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/01/120102dsduyenmaysuluachon01.jpg"><br><div style="text-align:justify;"><br></div></div><div style="text-align:justify;">Nếu bạn quyết định yêu một ai đó với tất cả những nhược điểm của người đó. Ðó không còn là duyên may nữa. Ðó là sự lựa chọn.</div><div style="text-align:justify;"><br></div><div style="text-align:justify;">Khi bạn chọn sánh vai cùng một ai bất kể những ngọt bùi, đắng cay... của cuộc đời. Ðó là sự lựa chọn.</div><div style="text-align:justify;"><br></div><div style="text-align:justify;">Cho
 dù bạn biết rõ rằng có rất nhiều người ở bên ngoài trái tim bạn duyên 
dáng hơn, giàu có hơn người bạn yêu, nhưng bạn vẫn quyết lòng yêu người 
đó không thay đổi. Ðó là sự lựa chọn.</div><div style="text-align:justify;"><br></div><div style="text-align:justify;">Sự
 choáng ngợp, bồng bềnh và tiếng sét tình yêu đến với ta bằng cơ may, 
nhưng tình yêu đích thực thì chính là sự lựa chọn của trái tim, chính sự
 lựa chọn của chúng ta. Nói về bạn đời, có một câu nói khá hay và tôi 
tin là đúng:<span style="font-style:italic;"> &quot;Ðịnh mệnh mang chúng ta đến với nhau nhưng chính chúng ta làm cho định mệnh thành sự thật&quot;.</span></div><div style="text-align:justify;"><span style="font-style:italic;"><br></span></div><div style="text-align:justify;">Chúng
 ta sống trên đời này không phải để tìm thấy một người hoàn mỹ để yêu mà
 chính là để học cách yêu thương một người không hoàn mỹ một cách trọn 
vẹn...</div>]]></description>
  <pubDate>Tue, 23 Apr 2013 00:41:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Yêu là gì?]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993471</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993471</link>
  <description><![CDATA[<div class="title" align="center"><br></div>
			 <br><font face="Verdana, Arial" size="2">Phải chăng là khi tim bạn 
đập nhanh, lòng bạn tay bạn ướt đẫm mồ hôi, giọng nói bạn phải chạy theo
 mới có thể bắt kịp với nhịp đập trái tim nơi lồng ngực?<br>
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là <strong>THÍCH</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn không thể giữ cho mắt và tay bạn rời khỏi họ?<br>
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là <strong>SỰ THÈM MUỐN</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn luôn hãnh diện và háo hức muốn khoe họ với mọi người vì họ rất tuyệt?<br>
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là <strong>MAY MẮN</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn cần họ vì bạn biết họ đang có mặt bên cạnh bạn?<br>
Đó chưa phải là yêu… Bạn cảm thấy như thế, bởi vì bạn đang <strong>CÔ ĐƠN</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn ở bên cạnh họ vì đó là điều họ muốn?<br>
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là <strong>LÒNG TRUNG THÀNH</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn ở bên họ vì vẻ bề ngòai của họ làm cho tim bạn đập nhanh hơn một nhịp?<br>
Đó chưa phải là yêu… Chỉ là <strong>SỰ MÊ MUỘI</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn tha thứ mọi lỗi lầm của họ vì bạn quan tâm họ?<br>
Đó không phải là yêu… Đó là <strong>TÌNH BẠN</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là khi bạn nói với họ rằng họ là người duy nhất bạn nghĩ tới?<br>
Bạn không yêu họ rồi vì… bạn đã <strong>NÓI DỐI</strong>.<br>
<br>
Phải chăng là bạn cho họ những thứ bạn thích vì lợi ích của họ?<br>
Đó chưa phải là tình yêu… Chỉ là <strong>LÒNG THẢO</strong>.<br>
<br>
<br>
<font color="green"><em>Thế nhưng…</em></font><br>
<br>
<img src="http://songdep.xitrum.net/images/chicken/love1.jpg" alt="" border="0" hspace="5" vspace="5" align="left"> Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn...<br>
Đó mới là <strong>YÊU</strong>.<br>
<br>
Khi những người khác dù có thu hút bạn, nhưng bạn vẫn ở lại bên cạnh họ một cách không hối hận…<br>
Đó mới là <strong>YÊU</strong>.<br>
<br>
Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…<br>
Đó mới là <strong>YÊU</strong>.<br>
<br>
Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…<br>
Đó mới là <strong>YÊU</strong>.<br>
<br>
Khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…<br>
Đó mới là <strong>YÊU</strong>.<br>
<br>
Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời, sự sống cho họ chứ?<br>
Nếu có thì đó là <strong>YÊU</strong>.<br>
<br>
<br>
<img src="http://songdep.xitrum.net/images/flash.gif" alt="" border="0"> <font color="green"><em>Tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu và trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu</em></font>.</font>]]></description>
  <pubDate>Mon, 22 Apr 2013 16:33:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Em đã có anh...]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993458</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993458</link>
  <description><![CDATA[<div class="img-wrap"><div style="text-align:center;"><img id="0" title="1359836014-anh" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/86/l/y2QJuRJs47mOGPZg3mBDDg.jpg"><br></div><br><br><font face="Verdana, Arial" size="2"><em>Em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể thanh thản mà quên được người con trai ấy…<br>
<br>
Em đã từng vạch ra cho mình những họach định tương lai với những bước rõ ràng và chắc hẳn sẽ khó thay đổi…<br>
<br>
Em vẫn luôn tim kiếm cho mình một người có thể khiến em cười thật tươi để em quên đi cơn đau quen thuộc…<br>
<br>
Em hay tự hỏi liệu có ai lo lắng cho em khi bỗng dưng mình mất ngủ một đêm…<br>
<br>
Em chẳng tin rằng trên đời này tình yêu là tất cả, làm sao nó có thể chi phối những chuyện khác được chứ…<br>
<br>
Em luôn đặt mình lên trên hết, phải nghĩ đến mình trước nhất, rồi mới nghĩ đến người khác sau…<br>
<br>
Em cho là mình không thích hợp với đạo giáo, sẽ không có thế lực siêu nhiên nào giúp đỡ cho em cả, dẫu chỉ là Đức Tin…<br>
<br>
Em biết mình thật nóng vội, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để làm những việc kéo dài lê thê…<br>
<br>
Em lại còn nhếch môi cười khi người ta nói với nhau &quot;I love you 
forever&quot;, tự nhủ với bản thân, làm sao mà mãi mãi được chứ, có ai biết 
được ngày sau thế nào…</em><br>
 <br>
<br>
<div align="center"><font color="green"><strong>... CHO ĐẾN KHI EM GẶP ANH</strong></font></div><br>
 <br>
Em đã cất quá khứ đi và ngạc nhiên vì nó ngoan ngoãn ngủ yên như thế!<br>
<br>
Em bỏ hết những điều em đã đặt ra, lập một hướng đi mới, mạo hiểm hơn, chông gai hơn.<br>
<br>
Em tìm thấy ở anh – một người luôn muốn em vui, dù em có bướng bỉnh và vô lý đến mức nào đi chăng nữa.<br>
<br>
Em có được câu trả lời rằng là dù em có như thế nào, anh vẫn lo lắng quan tâm em như chính bản thân anh vậy.<br>
<br>
Em tin rồi anh, tình yêu có thể làm cho những điều quanh em mang một màu sắc mới.<br>
<br>
Em thấy lạ khi mà mỗi lần rong rủi ngòai phố, bắt gặp thứ gì hay hay, em
 lại nghĩ ngay đến việc &quot;A, chắc anh sẽ thích nó lắm đây!&quot;.<br>
<br>
Em bỗng nhiên có thói quen nguyện cầu, có kiêng có lành nữa, và điều em 
cầu Chúa đương nhiên là những mong muốn gắn liền với anh.<br>
<br>
Em đã đếm ngược từng ngày trong khoảng thời gian khá dài rồi. Đôi khi 
nhìn lại em vẫn không tin mình có thể nhẫn nại như đến thế.<br>
<br>
Và em sẽ không nhếch môi cười khi những người yêu nhau nói rằng &quot;I love 
you forever&quot; nữa. Có thể sẽ không được mãi mãi thật, nhưng em sẽ cố 
hướng đến điều ấy… dù biết rằng đó không phải là chuyện giản đơn. <br>
<br>
<br>
<br>
<div class="small"><font color="#666666">(Từ blog của một người bạn).</font></div></font><br></div>]]></description>
  <pubDate>Thu, 18 Apr 2013 19:21:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Tản mạn về tình yêu]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993457</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993457</link>
  <description><![CDATA[<div class="title" align="center"><br></div>
			 <br><font face="Verdana, Arial" size="2"><img src="http://songdep.xitrum.net/images/chicken/teacup.jpg" alt="" border="0" hspace="5" vspace="5" align="left">
 Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. 
Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một
 lần cơ hội để làm những gì bạn muốn. <br>
<br>
Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người 
khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn
 phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế 
nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời
 tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể 
làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành
 một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong 
cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời 
gian dài và với tiến trình của nó. <br>
<br>
Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng 
thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó
 mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên 
mình. <br>
<br>
Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thât sự thương yêu một người mà người ấy
 lại không yêu bạn. Nhưng cái ấy còn chưa đau bằng nếu bạn thật sự 
thương yêu một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó 
biết. Có thể là Thượng Đế, ngài muốn chúng ta quen trước những người mà 
không phải thuộc về mình trước khi cho mình gặp được “người bạn trăm 
năm” để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng người đó hơn. <br>
<br>
Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng trên đời sẽ không có một ai có thể biết được 
“người bạn trăm năm” của mình sẽ là người như thế nào? Có thể bạn đã gặp
 được người đó nhưng vì sự rụt rè nhút nhát không dám nói của bạn sẽ làm
 bạn mất đi cái người lý tưởng đó. <br>
<br>
<img src="http://songdep.xitrum.net/images/chicken/Gif%28272%29.jpg" alt="" border="0" hspace="5" vspace="5" align="right">
 Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như
 bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm 
được một người trân quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà 
thôi.Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được 
người tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện 
ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường 
chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ 
nhất nếu xảy ra trong đời bạn. <br>
<br>
Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn
 nhỏ nhặt nào để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương 
yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có
 1 lần mà thôi.<br>
<br>
Có thể bạn sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ về cuộc tình đã qua, nhưng 
nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò 
chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc </font>]]></description>
  <pubDate>Thu, 18 Apr 2013 14:29:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Đừng buông tay!]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993453</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993453</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Có nhiều lúc chúng ta nhìn nhau chán ngán. Những hân hoan của sự bắt đầu
 đã qua, bỏ lại hai kẻ trơ trọi với sự ngám ngẩm bắt đầu dâng lên tận 
cổ.
</h2>

<div>Cách đây vài tháng anh ấy kể chuyện cười sao mà duyên vậy. Còn bây 
giờ, nhìn anh chẳng khác gì thằng dở hơi đang tự mãn với những câu 
chuyện ngớ ngẩn của mình. Cái bài này mình thuộc làu sáu câu. Đến chỗ 
này anh ấy sẽ nheo mắt nè, gặp trường hợp này anh sẽ nói câu này nè. 
Đúng là “Tui chán thằng bồ tui, bao nhiêu năm hắn chẳng nói được một câu
 gì mới (nhái thơ ai đó quên rồi).</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Hồi mới quen tính lơ đãng của nàng đáng yêu kinh khủng. Mình tha hồ
 có cơ hội nhắc nàng nhớ đem theo áo mưa, nhớ cất thẻ xe vào ví. Bây giờ
 mỗi lần sắp cùng nhau đi ra ngoài, nhìn nàng bới tung nhà để tìm thẻ 
xe, mắt kính mà vở kịch chỉ còn mười lăm phút nữa là bắt đầu, mình chỉ 
muốn đập đầu vào tường chết quách cho rồi. Con gái gì mà có nết dữ! Mai 
này dám lấy nhau về, nghĩ một hồi mới nhớ ra đã bỏ con vào…tủ lạnh lắm!</div>
<div>&nbsp;</div>
Đại loại vậy. Những điều ngày xưa mình chấp nhận dễ dàng, thậm chí 
là thích thú, bây giờ trở nên cực kỳ ám ảnh. Ngay cả ưu điểm của đối 
phương cũng thành một thứ gì đó thật kệch cỡm khó chấp nhận. Ông bà mình
 nói: “Thương nhau cau sáu bổ ba. Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười”, là 
có vẻ hơi rạch ròi yêu ghét rồi đó. Nhiều khi có ghét nhau đâu, nhưng 
ngán nhau thì cau sáu vẫn còn chẻ ra làm mấy mươi như thường<br><div style="text-align:center;" class="img-wrap"><img id="0" title="dung-buong-tay-" src="http://blog.yimg.com/1/X63Zv7F7s5_rfuwukb2EorDmWa9Sf4fI39YXUIjMme42T0FKYwHSpw--/79/l/ujGPA1yEzQTGRM4Vc1Nesg.jpg"></div><br><div>Nhiều khi mình nghĩ, chán nhau thì đừng gặp nhau ít ngày coi có nhớ
 không. Nhưng mà vậy cũng không ổn, gần mặt mà còn cách lòng, huống chi 
là xa. Nếu sự chán nhau còn in ít, may ra xa nhau còn nhớ chứ đã chán 
nhau tận cổ rồi thì mấy ngày xa cách đâu khác gì giúp nhau “tháo cũi sổ 
lồng”. Kiểu này thì tan đàn xẻ nghé như chơi.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Chi bằng tìm vui trong cái sự chán ấy. Chàng nói hươu nói vượn, thì
 mình chú ý nghe nhạc trong quán cà phê thay vì nghe chàng nói. Nàng bới
 tung nhà cửa thì mình đứng chơi game, quan sát làm chi cho bực mình. 
Chỉ là, hãy đừng đứng dậy bỏ đi, hãy đừng sập cửa. Chúng ta có thể không
 nhìn nhau, không nghe nhau nói, nhưng đừng buông tay nhau ra.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div>Vì ai biết qua cái lúc bực mình ngán ngẩm ấy rồi, mình vẫn thấy người này cần cho đời mình biết bao nhiêu.</div>
<div>&nbsp;</div>
<div><span style="font-weight:bold;">Vì buông lơi, có nghĩa là mình đang mất đi rồi.</span></div>]]></description>
  <pubDate>Mon, 15 Apr 2013 17:02:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Tuỳ tưởng]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993450</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993450</link>
  <description><![CDATA[<p><font face="Verdana, Arial" size="2"><br>
<strong><font color="darkblue">Về năm tháng:</font></strong><br>
Khi ta ba mươi, nỗi buồn tuổi hai mươi sẽ không trở lại.<br>
Khi năm mươi nhớ về sinh nhật tuổi ba mươi, sao đẹp đẽ thế<br>
Khi chín mươi chín, nghĩ về cả cuộc đời mình đã bình yên trôi qua, có lẽ sẽ vui mừng cười hỉ hả như tên trộm chưa từng bị tóm.<br>
<br>
Hãy tin vào cuộc sống và thời gian,<br>
Cho dù cuộc sống có thể sẽ không tạo được cho ta niềm vui mới<br>
nhưng thời gian cũng giúp ta xoá hết tất cả mọi nỗi đớn đau.<br>
<br>
<font color="darkblue"><strong>Đau lòng:</strong></font><br>
Nỗi đau không thể trả một lần, nó như một khoản vay trả góp<br>
<br>
Cho dù bạn giàu có<br>
thì đối diện nỗi đau<br>
bạn cũng khó lòng một lần rũ sạch nợ nần<br>
<br>
Có lần, tôi muốn tôi tàn nhẫn với bản thân mình hơn, không cho phép bản thân tôi buồn đau.<br>
Thà đau buồn một lần, thật đau, rồi sống tiếp<br>
Còn hơn ngày qua ngày cứ mặc cả lần hồi với những nỗi buồn nhỏ nhặt nỗi sầu bé mọn kiểu chả buồn sống chả buồn chết.<br>
<br>
Có những người mà oán hận buồn bã là thói quen của người ta, bạn chớ 
động vào, buồn đau chẳng qua là cách họ hưởng thụ cuộc sống mà thôi.<br>
<br>
Chúng ta cũng có khi đau đớn vì bị oan uổng, nhưng lại không chịu thanh 
minh, thì nỗi niềm đó chẳng qua cũng chỉ là tự mình tự tạo tự gánh chịu.<br>
<br>
Người thông minh thường không thấy niềm vui<br>
người trí tuệ vượt bậc mới hay mỉm cười.<br>
<br>
Tạo hoá trêu ngươi<br>
Người dựa vào chính người để trêu tạo hoá.<br>
<br>
<br>
<strong><font color="darkblue">Về tình yêu:</font></strong><br>
Trong cuộc sống rất khó có tình yêu vĩnh hằng, nhưng chắc chắn cuộc sống
 có tình ruột thịt vĩnh hằng. Nếu tình yêu hoá được thành tình thân, 
những gốc rễ đó mới không phải lâu đài xây trên cát.<br>
<br>
Có những tình yêu, có những người, mà tình yêu chỉ có nghĩa là &quot;cảm xúc&quot;
 của thời điểm đó. Mà nếu bạn cứ cho rằng tình yêu của họ là một tình 
yêu dài lâu, thì bạn mới là ấu trĩ (non nớt).<br>
<br>
Bạn đừng buồn nếu bạn đãng trí. Đãng trí là chuyện bình thường, còn hơn là cái gì cũng nhớ rành rành.<br>
<br>
Trên đường tình, những người thản nhiên đầy rẫy. Nhưng dù họ chỉ chân tình trong giây phút, cũng không thể nói họ giả dối. <br>
<br>
Tình yêu nếu như không trở về với những gì chân thực trong cuộc sống như
 áo mặc, cơm ăn, đếm tiền, giấc ngủ, thì sẽ không thể dài lâu. Có những 
lúc chúng ta nhầm tưởng một thói quen trong cuộc sống, với một người đàn
 ông hoặc đàn bà nào đó, là tình yêu.<br>
</font></p><p><font face="Verdana, Arial" size="2"><br>
</font></p><p style="text-align:center;clear:both;" class="separator"><a style="margin-left:1em;margin-right:1em;" href="http://4.bp.blogspot.com/-4KK9FPXTVkg/UWbA8ybRcHI/AAAAAAAABuw/ul-IJcfMrxA/s1600/e8a4.jpg"><img src="http://4.bp.blogspot.com/-4KK9FPXTVkg/UWbA8ybRcHI/AAAAAAAABuw/ul-IJcfMrxA/s640/e8a4.jpg" border="0" height="640" width="621"></a></p><p><font face="Verdana, Arial" size="2"><br>
</font></p>]]></description>
  <pubDate>Thu, 11 Apr 2013 21:54:00 +0800</pubDate>
 </item> <item><category>TẢN VĂN</category>
  <author>Hữu Hợp</author>
  <title><![CDATA[Vì em là nắng]]></title>
  <guid isPermaLink="true">http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993448</guid>
  <link>http://blog.yahoo.com/_YDUWOSPPCSYFDMKPTN3OCF4WOY/articles/993448</link>
  <description><![CDATA[<h2>
Dù xuân tới, hè qua, thu sang hay đông tàn, thì em vẫn là nắng, mãi là những giọt nắng yên bình của cuộc đời tôi…
</h2>

Ta đã trót yêu em, người con gái sinh ra đã là của những màu nắng…<br><br>Vì
 em là nắng, những tia nắng mang hương thơm hoa cỏ, mang cái cựa mình 
thức giấc của những mầm non trong ngày xuân. Em cho tôi một niềm lạc 
quan mà yêu sống, em vực tôi dậy sau những đớn đau, em đánh thức tôi sau
 những phút lầm lỡ ngủ mê… Chính là em, vạt nắng của mùa xuân, đã bừng 
sáng trong quãng đời tối tăm mà tôi đã trải qua…<br><br>Vì em là nắng, 
những luồng nắng của mùa hạ ngọt ngào và nồng đượm. Ngày hôm qua, tôi 
bắt gặp trong đáy mắt em những rạo rực, những tươi vui của một mùa hè 
đầy nắng. Em hồn nhiên, trong trẻo nhưng cũng mạnh mẽ lắm, tựa như những
 tia nắng tinh khôi của một sáng sớm mùa hè. Sóng gió cuộc đời không dễ 
quật ngã em đâu. <br><br>Em biết cách đứng lên sau những gục ngã, biết 
cách mỉm cười trước những khó khăn. Em biết cách vươn mình lên để tỏa 
nắng dưới mặt trời, để tỏa sáng giữa cuộc đời.<br><br><p style="text-align:center;clear:both;" class="separator"><a style="margin-left:1em;margin-right:1em;" href="http://2.bp.blogspot.com/-tcZVDBXf3hg/UWV0qgPuxcI/AAAAAAAABuE/64o9NzhRPSk/s1600/120827GTTviemlanang02-b9eb8.jpg"><img src="http://2.bp.blogspot.com/-tcZVDBXf3hg/UWV0qgPuxcI/AAAAAAAABuE/64o9NzhRPSk/s640/120827GTTviemlanang02-b9eb8.jpg" border="0" height="426" width="640"></a></p><div align="center"><br></div><br>Vì
 em là nắng, những tia nắng dịu nhẹ và trong vắt của mùa thu. Tôi chợt 
nghe cả sắc thu vương trên làn tóc em váng vất quanh đây. Nụ cười ngọt 
hương hoa sữa đã theo bước chân tôi trên từng con phố, len lỏi trong 
từng con ngõ nhỏ. Em dịu ngọt, nhẹ nhàng, dịu dàng như những mảnh nắng 
thu. <br><br>Chút đượm buồn, sầu tư của em hay của chính mùa thu khi 
ngày sắp qua, khiến người ta chùng chình và muốn lắng lòng để an yên 
trong thực tại. Em ngọt lắm, trong lắm, em biết không?<br><br>Vì em là 
nắng, những sợi nắng xua đi những u ám, xám xịt của bầu trời ngày đông. 
Em cho tôi cảm giác ấm áp giữa giá băng của ngày lạnh, em như ngọn lửa 
hồng ủ cho lòng tôi thêm đượm. Nhưng em cũng là những sợi nắng pha hơi 
sương của một sáng mùa đông mà khẽ chạm vào tôi dễ rùng mình vì chợt 
lạnh. Những ám ảnh về một kí ức buồn của những tháng ngày đã qua khiến 
em thu mình lại và nấp trong một cái vỏ xù xì đầy gai góc. <br><br>Nhưng
 em là con gái, tránh sao được những phút mềm lòng… Nên hãy cứ yếu đuối 
như em đã từng, cứ khóc khi em thấy mệt, để tôi có thể chở che, có thể 
an ủi… Trước khi ủ ấm một ai đó, em hãy tự ru lấy lòng mình , và hãy 
sống cho chính mình đã, nhé em?<br><br>Và cảm ơn em, vì đã là nắng, có 
thể đó không phải là màu nắng của riêng tôi… Nhưng rồi một ngày, tôi sẽ 
biến thành mưa. Và tình yêu của tôi sẽ hóa thành dải cầu vồng bảy sắc, 
chỉ sáng cho riêng mình em, cho riêng vạt nắng của mình tôi…]]></description>
  <pubDate>Thu, 11 Apr 2013 08:15:00 +0800</pubDate>
 </item> </channel>
</rss><!-- w106.asb.tw1.yahoo.com compressed/chunked Mon May 20 15:56:25 UTC 2013 -->
