TT gửi thông tin cho tôi “Cop 86 mất rồi anh ạ”, một tin làm tôi bàng hoàng sửng sốt. Phận người mong manh quá đỗi.
Tôi tham gia Blog tròn 1 năm. Mục đích ban đầu là để “luyện bút”. Tôi khám phá ra rằng Blog còn làm được nhiều điều hơn thế nữa, là nơi giao lưu kết bạn và chia sẻ. Qua những Entry và CM tôi có thể phán đoán chủ nhân của Blog là người như thế nào. Thế giới đó tôi gặp đa phần là người tử tế, đương nhiên tôi cũng gặp một vài kẻ có tâm hồn “rắn độc”.
Công việc của tôi phải đi lại nhiều bằng xe máy. Nghề nghiệp yêu cầu tôi phải “lột xác” để có một lối tư duy linh hoạt - điều này thật khổ cho một người bị ảnh hưởng nặng nề bởi những giá trị truyền thống như tôi. Có thể nói cả thể xác và tinh thần tôi luôn trong trạng thái mỏi mệt rã rời.
Những lúc như vậy, những lời CM động viên thực sự là những liều thuốc hiệu nghiệm, giúp tôi lấy lại tinh thần và sức lực chuẩn bị hành trình mới.
Cop 86 là một trong những người bạn mà tôi trân trọng. Tôi ấn tượng vì avata của Cop 86 “hiền lành”, cái tên Blog độc đáo. Dạo trước Cop 86 hay sang nhà tôi lắm. Đa phần chỉ lẳng lặng ra về, thỉnh thoảng mới để lại những biểu tượng mặt cười, hay những CM động viên tôi cố gắng. Tôi cũng hay sang nhà Cop 86 đáp lễ và chia sẻ cùng nhau những cảm xúc chân thành.
Tôi lu bù với công việc và những chuyện phiền toái ở ngoài đời, Cop 86 cũng vậy ít có thời gian dành cho Blog. Nhưng chúng tôi hiểu rằng tôi và Cop 86 luôn dành cho nhau những góc nhỏ trong trái tim “chật trội” của mình.
Cop 86 biết đến tôi vì tôi từng chửi nhau với một số người. Cop 86sang nhà với tư cách là “quan sát viên” chỉ thỉnh thoảng mới để lại CM cho tôi - chủ yếu trong thư mục “hạt giống tâm hồn”. Cop 86 cho rằng tôi lúc nào cũng tràn trề niềm tin, niềm lạc quan và hi vọng...
Tôi thật sơ xuất khi không biết rằng Cop 86 là một cô gái, mang trong mình một căn bệnh hiểm nghèo (điều này mãi khi Cop 86 mất rồi tôi mới được biết). Vậy mà đến thăm tôi em vẫn hồn nhiên vui vẻ, vẫn vô tâm trêu đùa – có lẽ cũng nhiều người sơ xuất giống như tôi.
Bẵng đi một thời gian không thấy Cop 86 ghé nhà. Tôi nghĩ rằng em bận nào biết đâu đó là quãng thời gian em đang đối mặt với tử thần. Thỉnh thoảng tôi ghé thăm nhà em, “quang cảnh” không có gì đổi khác, vẫn một vẻ nhẹ nhàng dễ chịu, chiếc “đồng hồ treo tường” hình trái tim vẫn cần mẫn với công việc của mình... chỉ có chủ nhân thì vắng bóng, tôi nghĩ Cop 86 bận đi đâu đó một chốc nữa sẽ về hôm sau mình sang gặp lại. Dự định đó của tôi không bao giờ trở thành sự thật.
Cop 86 đã mãi mãi rời xa thế giới này, rời ra vòng tay yêu thương của những người thân, rời xa những người bạn thân tình luôn sớt chia những chuyện buồn vui trong cuộc sống.
Xin mượn bài thơ của Lương Đình Khoa thay lời vĩnh biệt...
Những buổi chiều tan trên vành khăn trắng
Nắng cô đơn run rẩy nép bên thềm
Mặt trời vỡ nơi thời gian đoản phận
Gió mùa lùa tê lịm mảnh hồn đêm
Con đường ấy sẽ nhớ một bàn chân
Ngôi nhà ấy lạnh thêm từng nếp nghĩ
Ký ức loang cứa tim thêm nghẹt thở
Nụ cười gầy như sương khói chơi vơi…
Nước mắt thôi rơi - nước mắt cạn cả rồi
Hong thành muối ướp tươi niềm xa xót
Trăng vàng võ cho một đời đơn độc
Tiếng thở dài hoang lạnh cõi nhân gian
Ta làm được gì khi gió đẩy yêu thương
Trôi rồi tan về một miền đất lạnh?
Đêm cô liêu con cò chiều gãy cánh
Dòng sông dồn con sóng vọng nỉ non
Ai làm được gì khi người nói: sẽ chẳng bình yên
Nếu gửi bão giông trong lòng người ở lại
Hoàng hôn đời người – ai rồi cũng chạm phải
Không có chọn lựa nào cho kết thúc của một bình minh
Những buổi chiều mang sương khói buồn tênh
Nói với ta có những điều thuộc về số phận
Người ra đi đã nhẹ nhàng chấp nhận
Người ở lại - nếu có nặng tình – xin sống hộ đời nhau
Biết mỉm cười đi tiếp tới tin yêu
Mà nở hoa thơm hương đời hai phía
Yêu thương nhiều hơn – khi còn có thể
Để bình minh tàn không nhiều giông bão trước một hoàng hôn.
Phận người quả thật mong manh... Yên nghỉ vĩnh hằng nhé bạn của tôi!



