
1.
Hơn mười jờ, tôi khẽ mở cửa. Trong nhà chỉ có những thứ ánh sáng mờ mờ của những bóng đèn trên tường. Có lẽ mẹ đã ngủ, hoặc còn đang thức chờ bố. Tôi khép cửa lại, nhẹ nhàng như lúc mở.
Sau khi tắm, để cho nước lạnh làm mình tỉnh táo và rũ hết bụi đường, tôi nấu cho mình một bát mì và mang lên phòng. Trong lúc chờ mì nở, tôi khởi động máy tính. Vừa ăn mì, tôi vừa đọc những comment của bạn bè trên Facebook, tranh thủ tải về tập mới nhất của ohim Secret-garden, và chờ Kai online.
Gần 11h đêm, thế jới của tôi mới thực sự bắt đầu.
Ở thế jới ấy, tôi ko phải là cô nữ sinh ít nói, thường ngồi trầm tư nghe nhạc và đọc tạp chí trong jờ jải lao. Cũng ko phải là cô nữ sinh ngồi lắng nghe bài jảng với một nửa sự chú tâm, một nửa còn lại lang thang đâu đó đuổi bắt những ý nghĩ ko định hình. Ko lạnh lùng hay khó gần. Ko khác biệt hay có phần lập dị. Ở thế jới ấy, tôi là Angela.

Angela thay avata trên Facebook, blog và Y!M trung bình một tuần hai lần. Mới đây nhất là Nữ lâm Goo Young Ha của Sungkyunkwan Scandal, Wi maeri của Marry stayed all out night, hộp cơm bento... Và hiện tại đang là cảnh phim Secret-garden.
Angela luôn bận rộn. Lịch trình mỗi ngày luôn bao gồm: lướt Facebook, blog của mình và của bạn bè, đọc comment của mọi người và comment cho mọi người, dạo quanh diễn đàn và bình luận điều jì đó hài hước, xem một tập phim mới hoặc show K-Pop nào đó vừa được nhóm làm phụ đề tiếng Việt...Những việc ấy luôn tiêu tốn một lượng lớn thời jan. Phải hơn 3h sáng, tôi mới cho Angela nghỉ ngơi. Tôi tắt máy tính đi ngủ và thức dậy vào 10h sáng, xem qua bài vở, ăn cơm trước rồi đến trường.
Angela có nhiều bạn, ko jống tôi. Họ là những người có thể tám suốt ngày với Angela về những bộ phim, nhóm nhạc yêu thích. Và đối với họ, Angela chưa bao jờ là cô gái khó gần hay lập dị. Angela thông minh và hài hước. Tuy vậy, ngoài những khi nói chuyện với nhau trong diễn đàn, Angela ko chat với ai cả, ngoại trừ Kai.

Kai ko jống Angela. Cậu ấy ko thay avatar từ lần đầu tiên Angela lưu nik cậu ấy đến bây jờ. Lúc nào cũng là gương mặt của một chú chó Husky 2 tháng tuổi rất đẹp. Kai ko có Facebook hay blog. Angela gặp Kai lần đầu tiên trong một diễn đàn về Harry Potter. Và vì nói chuyện với nhau rất hợp nên cho nhau nik Y!M. Dần dần, câu chuyện ko chỉ là về Harry Potter mà có thể là bất cứ điều jì. Trong đêm yên tĩnh, tiếng lách cách bàn phím vang lên đều đặn. Angela chỉ biết Kai là một cậu bạn bằng tuổi mình, ko hơn, vì tôi ko hỏi thêm. Đối với tôi: thế jới ảo và thật phải tách biệt nhau ra, ko nên trộn lẫn vào nhau.

Kai nói chuyện rất thú vị. Cách dùng từ của cậu ấy gãy gọn, đôi khi đanh đá, lắm lúc khiến người ta thấy hụt hẫng, hoặc ấm ức như bị bò đá, hoặc bật cười. Cậu ấy chưa bao jờ làm cho Angela cảm thấy buồn chán.Cậu ấy ko thức khuya như Angela . Mỗi ngày, khi đồng hồ điểm 0h, cậu ấy sẽ nói: " Tớ buồn ngủ rồi, đi đây, tạm biệt". Đôi lúc, Angela goi cậu ấy là chàng Kaiderella, khi chuông đồng hồ điểm nửa đêm luôn cuống cuồng vội vã chạy đi. Cậu ấy bình thản trả lời: " Đơn jản là tớ buồn ngủ thôi, ngủ sớm đi"
Angela thích câu: " Ngủ sớm đi" của Kai, nó thật ngọt ngào và ấm áp.

2
Tôi đã từng biết đến hàng chục câu chuyện về những truyện tình trong thế jới ảo. Phần nhiều chẳng có kết thúc tốt đẹp. Thành thực thú nhận, tôi đông tình với những kết thúc ấy. Làm sao bạn có thể nhớ một người và nghĩ về người đó nhiều hơn mức bình thuờng dù bạn biết jì về người đó? Thậm chí, khờ dại hơn, là đặt tình cảm chân thành vào người đó?
Vậy mà chẳng hiểu sao, tôi cảm nhận được một sự tin cậy từ cậu bạn ko biết mặt đó. Và rõ ràng hơn là tôi đang nhớ Kai. Cảm jác ấy đặc biệt hơn bất kì cảm xúc nào tôi dành cho một ai đó khác.

Năm hôm liền nik cậu ấy ko sáng. Cứ đôi ba phút, tôi lại nhìn nik cậu ấy đầy hy vọng. Cuối cùng, trước khi tắt máy đi ngủ, tôi nhắn một dòng tin ngắn "cậu bị ốm ah?"
Ngày thứ 6, Kai xuất hiện. Câu đầu tiên cậu ấy nói với Angela ko phải là một câu xin chào.
- Tớ ko bị ốm.
Tôi mỉm cười. Tiếng lách cách vang lên hồi đáp.
- Mấy hôm nay cậu có chuyện jì ah?
- Lớp tớ thi đấu bóng đá. Tớ tập xong mệt quá, về nhà chỉ lăn ra ngủ thôi. Hôm wa xong hết rồi.
- Thế thắng ah?
- Ko. Thua.
Chúng tôi cứ thế nói chuyện cho đến khi cậu áy buồn ngủ. Như mọi lần, khi đồng hồ điểm 0h, chàng Kaiderella biến mất. Trước khi nik cậu ấy xám xịt trở lại, Kai nhắn nhủ:
- Tớ thấy cậu hay nhắn tin hỏi thăm tớ có bị ốm hay ko vào lúc 3h sáng lắm. Thức trắng đêm ah? Ko tốt đâu, ngủ sớm đi.
Tôi mỉm cười, vẫn là cảm jác ấm áp khó diễn tả.

Kì lạ là tôi ngoan ngoãn tắt máy tính đi ngủ sớm và chìm trong một jấc ngủ ngon lành. Sáng hôm ấy, tôi thức dậy sớm hơn bình thường và nhận thấy buổi sáng thật là đẹp. Nắng ấm áp và bầu trời xanh biếc.
Tối, tôi kể điều mới mẻ đó cho Kai, cậu ấy bình thản:
- Buổi sáng nào cũng vậy cả, cậu thật ngộ. Rất jống một người.
- Ai cơ?
- À! Chí Phèo.
Ko hiểu sao tôi tưởng tượng, bên kia màn hình, Kai đang cười rất tươi. Angela đáp trả bằng một gương mặt lè lưỡi jận hờn.

3
Lớp trưởng thông báo về việc đăng kí tiết mục văn nghệ cuối năm vào jờ jải lao. Tôi nằm dài trên mặt bàn, nghe câu được câu mất vì còn đang thưởng thức bài hát Don't stop believing hay tuyệt từ Glee.

Nếu tôi là Angela, tôi sẽ đăng kí tham dự và sẽ trình diễn bài này, sẽ có một dàn đồng ca, và một bạn nam song ca.
Nhưng xét cho cùng, tôi ko phải là Angela. Chỉ có Angela mới có đủ tự tin để thực hiện việc đó. Vậy nên tôi vẫn nằm yên trên mặt bàn, vẫn nghe nhạc, và tưởng tượng tiết mục ấy trong đầu. Nắng ấm áp rọi xuống qua những tán lá bất chợt làm tôi cảm thấy buồn ngủ.

4
Từ trước đến nay, Kai chưa bao jờ thắc mắc về ngoại hình của tôi, và tôi cũng thế. Nhưng dạo gần đây, tôi hay nghĩ về Kai và tự hỏi, cậu ấy trông như thế nào? Khi Angela hỏi như thế, Kai suy nghĩ chừng vài jây mới trả lời.
- Bình thường thôi.
- Bình thường là như thế nào?
- Là bình thường. Còn cậu, tóc dài hay ngắn?
- Dài.
- Tớ thích con gái tóc dài. Đẹp. Cậu gầy hay mập?
- Tớ nghĩ là khá gầy.
- Tròn tròn dễ thương hơn. Ăn nhiều vào.
- Cậu trông thế nào? Tớ muốn hình dung rõ hơn.
Im lặng chừng vài jây, như thể Kai đang suy nghĩ và cân nhắc.
- Được rồi, tớ sẽ trưng avatat cho cậu xem.
Khoảng 20 jây chờ đợi thì Kai đưa ảnh cậu ấy lên avatar.

Trong bóng đêm, tôi ngồi bất động, nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính. Gương mặt đó, đôi mắt đó... tôi còn lạ jì. Trái Đất tròn và bé nhỏ đến bất ngờ. Kai- cậu bạn online thân thiết của Angela lại chính là cậu bạn cùng lớp với tôi. Tên thật của Kai là Lê Nguyên Khang.

5
Angela ko biết rõ về Kai lắm, tôi cũng ko biết rõ về Khang lắm. Nhưng ít ra, tôi hơn Angela. ít ra tôi cũng biết rõ dáng vẻ của cậu ấy, jọng nói của cậu ấy và những chuyện khác. Như việc Khang chơi bóng đá và hát những bài hát tiếng Anh rất hay.
Khang khá jống những jì tôi tưởng tượng về Kai. Cậu ấy cao, khá gầy, ngoài đồng phục thì cậu ấy thường ẩn mình trong những bộ trang phục có màu lạnh nhưng sáng. Mắt cậu ấy có màu cà phê sữa đậm đặc, hơi buồn. Cậu ấy cũng khá kiệm lời. Và cái cách cậu ấy nói chuyện vẫn chẳng khác jì lúc cậu ấy là Kai. Vẫn gãy gọn, đôi lúc đanh đá. Ở trên lớp, tôi chẳng bao jờ nói chuyện với Khang cả, mà cậu ấy cũng vậy. Chỉ có vài lần cậu ấy júp tôi xách nước jặt jẻ lau bảng thì tôi buông mấy câu cảm ơn cho phải phép.
Tôi và Khang còn ko có đến 1 mối quan hệ bạn bè bình thường.
Sau khi biết Kai là Khang, tôi thi thoảng quan sát cậu ấy, một cách kín đáo. Nếu Angela ko biết rõ về Kai, ko hình dung được bề ngoài hay tính cách của cậu ấy, thì ko được phép nghĩ đến quá nhiều. Vậy còn tôi, khi đã biết về Khang, và rõ ràng cậu ấy là một thực thể, thì tôi có được phép?
6
Kì thi cuối kì đã xong, tôi được nghỉ mấy buổi học thêm để thư thả đầu óc. Lịch trình buổi tối trở nên vắng vẻ. Tự dưng cảm thấy jờ này trở về nhà cũng ko biết phải làm jì nên tôi đạp xe một vòng quanh phố phường. Đèn giăng khắp nơi, sáng rực và lấp lánh những hàng chữ "Chúc mừng năm mới". Một số cửa hàng dán trên cửa kính của họ những bông hoa mai được cắt bằng jấy màu. Màu đỏ xuất hiện khắp mọi nơi và làm ko khí xung quanh ấm lên. Ko khí như rộn rã hơn. Tôi cảm thấy lạc lõng trong khung cảnh ấy vì Angela chưa bao jờ cảm thấy ko khí này. Thế jới của cô ấy vốn dĩ lúc nào cũng như nhau.

Tối hôm ấy, khi về đến nhà, tôi rất ngạc nhiên khi thấy trên bàn bếp là thức ăn được nấu sẵn và mẩu jấy nhắn của mẹ:"Hâm nóng lại rồi ăn nhé". Mẹ tôi rất bận và ko thích nấu ăn. Vậy nên nhìn thấy thức ăn đã được nấu trên bàn thế này, tôi ngạc nhiên cũng ko lạ. Tôi hâm nóng lại thức ăn. Và vẫn là nó, một cảm jác rất dễ chịu xuất hiện: ấm áp, đầy tình yêu và rất thật.
Tôi mở máy tính. Vẫn những công việc hàng ngày tôi vẫn làm. Nhưng hôm nay nó có cái jì đó khác. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình đang sống một cuộc đời của người khác. Tôi và Angela, ai mới là thực thể? Là tôi đang sống cuộc đời của Angela hay ngược lại? Bất jác, tôi thấy sợ.
Kai online.
- Kai này. Cậu có xem Angela là bạn ko?
- Dĩ nhiên.
- Vậy nếu tớ ko phải là Angela thì cậu có xem tớ là bạn ko?
Bên kia im lặng một lúc. Tôi cũng ko hỏi nữa mà im lặng chờ đợi.
- Cậu ko phải là Angela thì ai là Angela?
- Tớ ko biết. Tớ cảm thấy Angela là người mà tớ muốn trở thành, là người júp tớ cảm thấy cuộc sống tốt hơn, nhưng rồi hoá ra cô ấy lại chiếm hết cả cuộc sống của tớ. Thật buồn khi biết rằng người mà mình tạo ra lại hay ho hơn bản thân mình nhiều.
Kai lại im lặng một lúc
- Cậu là người đã tạo ra Angela. Angela là một phần của cậu. Và đối với tớ, cậu hay ho, Phương Nhi ah.
Tôi sửng sốt.
- Cậu biết tên thật của tớ? Cậu biết tớ là ai?
- Trái Đất tròn mà.

Và rồi Khang kể cậu ấy chỉ tình cờ đoán Angela là cô bạn chung lớp khi chữ kí của tôi trong diễn đàn là câu:"Tôi là jó, và jó thì phải được tự do" - cũng chính là câu mà tôi đã tự jới thiệu về bản thân vào ngày nhập học đầu tiên. Cậu ấy bảo đã có nik Y!M của tôi lâu rồi nhưng ko dám dùng đến. Đến khi Angela cho cậu ấy nik Y!M thì cậu ấy biết chắc đó là tôi. Hoá ra cậu ấy đã "theo dõi" tôi từ khá lâu rồi.
- Haiz. Tớ bị lộ rồi - Tôi có thể tưởng tượng cậu ấy đang thở dài một cách hài hước - Vài hôm nữa được nghỉ học rồi, cậu đi xem chợ Tết với tớ chứ? Tơ muốn mua một cành mai.
Tôi im lặng một lúc lâu để hiểu rõ điều jì đang diễn ra. Chỉ đến khi cậu ấy sốt ruột nhắc lại câu hỏi, tôi mới đáp: "Ừ, được"
Sau khi Kai biến mất, đi ngủ như mọi lần khác, tôi ngồi thừ nhìn avatar của mình và cái tên Angela. Một lúc lâu, tôi tắt máy tính và thì thầm "Vĩnh biệt Angela"
7
Buổi sáng của nhhững ngày jáp Tết lúc nào cũng nhộn nhịp người. Họ mua sắm, họ dạo phố thư thả ngắm hoa, họ bận rộn và có nhau. Tôi nhận ra Khang trong dong người đông đúc nhờ cái mũ len đỏ nổi bật. Cậu ấy đang mải mê ngắm nhìn điều jì đó nên ko nhận ra tôi ở phía sau.
Tôi vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy, cảm thấy tay mình đang run và tim mình đang đập, cảm jác sợ hãi đến mức có thể co jò bỏ chạy. Nhưng khi cậu ấy quay lại, chẳng hiểu sao tôi lại mỉm cười.

- Hello. Is it me you're looking for?
Khang nhìn tôi, có một chút ngạc nhiên. Rồi cậu ấy bình thản.
- Đó là lời bài hát Hello.
- Uh. Tớ có bảo ko phải đâu.
Khang tháo cái mũ len màu đỏ chụp lên đầu tôi.
- Tớ thấy bán ở đằng kia, nghĩ là nó hợp với cậu. Qùa năm mới nhé.
- Cậu đội cũng đẹp mà - Tôi sửa lại cái mũ cho ngay ngắn, tự hỏi sao cậu ấy ko hồi hộp chút nào hết vây?
- Tớ ghét màu đỏ - Cậu ấy khẽ nhăn mặt - Được rồi, bây jờ chúng ta đi xem quất trước, được ko? Tớ thích mấy cây quất lắm.
- Tớ cũng vậy. Quất hấp thuỷ ngon.

Và chúng tôi lọt thỏm jữa phố đông người cười nói. Cảm nhận rõ sức sống lên mầm ở đâu đó. Cảm nhận một điều jì đó thật ấm áp và tươi sáng. Một cảm xúc ko định nghĩa dâng lên và len lỏi khi Khang nắm tay tôi qua đường, và bối rối thả ra khi nhận ra mình đã jữ bàn tay ấy quá lâu. Là khi chúng tôi xem những chậu quất lúc lỉu quả, cậu ấy ngâm nga: "Hello. Is it me you're looking for. I can see it in your eyes, I can see it in your smile"
Ko hiểu sao tôi tin rằng cậu ấy đang hát cho mình. Trong đầu tôi lại diễn ra hình ảnh tôi nhìn vào màn hình máy tính và nói lời chào tạm biệt với Angela.
Ừ, năm mới rồi, tạm biệt một Angela cũ để đón chào một Angela mới. Tôi vẫn là Angela, Nhưng ko phải là người bỏ quên thực tại và những hạnh phúc gần bên nữa. Tôi sẽ cảm nhận cuộc sống thật.
Tôi nắm tay Khang, cảm jác mùa Xuân đến thật gần...



